Thứ Bảy, 6 tháng 9, 2008

Craig McClanahan người phát minh Tomcat Struts và JavaServer Face (JSF)


Craig R. McClanahan là một lập trình viên và tác giả đầu tiên của bộ khung ứng dụng (framework) Jakarta Struts cho việc xây dựng các ứng dụng web dựa trên các chuẩn thiết kế MVC (Model-View-Controller, một phương pháp thiết kế chương trình trong đó tách biệt 3 thành phần Dữ liệu, Hiển thị và Điều khiển). Ông là một thành viên trong nhóm chuyên gia phát triển các đặc tả Servlet 2.2, 2.3 và JSP 1.1, 1.2.(Servlet là một đặc tả lập trình Web nền tảng nhất trong Java, JSP là một đặc tả được định nghĩa dựa trên Servlet).

Craig McClanahan là một kỹ sư kinh nghiệm tại Sun Microsystems. Ông hiện là kiến trúc sư nhóm phát triển Sun Java Studio Creator, một môi trường phát triển tích hợp (IDE) cho việc xây dựng các ứng dụng Web sử dụng JavaServer Faces (một đặc tả lập trình Java mới nhất và tiên tiến nhất hiện nay) và các công nghệ có liên quan thông qua các giao diện đồ họa. Ông là kiến trúc sư hệ thống Web cho nền tảng J2EE (là một tập hợp các đặc tả cho phép lập trình các ứng dụng Java cho các tổ chức và doanh nghiệp lớn), cũng như là đồng trưởng nhóm viết các đặc tả cho JavaServer Faces. Ông là một thành viên của tổ chức phần mềm Apache (Apache Software Foundation), cũng là thành viên của ban quản lý dự án của Jakarta (Jakarta Project Management Committees). Ông là kiến trúc sư đầu tiên của Catalina (môi trường thực thi Servlet, là một phần của máy chủ ứng dụng Tomcat 4.x và 5.x) và là cha đẻ của Struts và một vài gói thư viện Jakarta Commons (một tập hợp các thư viện dùng chung trong dự án mang tên Jakarta). Hiện ông sống ở Portland, Oregon mặc dù nhóm của ông làm việc hầu như tại Cupertino, CA. Ông thích hỗ trợ đội thể thao Oregon và viết các phần mềm hay.

Struts bắt nguồn từ một nhu cầu cá nhân để hỗ trợ sự phát triển của một ứng dụng mà ông đảm nhiệm, trước khi ông gia nhập Sun năm 2000. Nhiệm vụ của ông là chuyển một ứng dụng hiện đang sử dụng tại Mỹ sang hỗ trợ thêm một số ngôn ngữ Châu Âu, ban đầu là 4 ngôn ngữ, và người dùng có thể sử dụng nó thông qua môi trường web (trong số các cách khác). Lúc này, mọi người thảo luận nhiều về các kiến trúc thích hợp trong danh sách mail JSP-INTEREST (nơi mọi người thảo luận về công nghệ lập trình Web JSP) tại java.sun.com, nhưng có rất ít bộ khung ứng dụng có thể chạy được. Vì thế, ông bắt đầu tạo ra một ứng dụng cho riêng ông sử dụng.

Bộ khung ứng dụng phục vụ rất tốt nhu cầu của McClanahan. Khi ông nhận thấy rằng nhu cầu này không chỉ dành riêng cho ông, ông bắt đầu tiến trình mở mã các ý tưởng về một bộ khung ứng dụng web tại tổ chức phần mềm Apache. Việc xảy ra kế tiếp cũng không có gì lạ: Struts nhanh chóng trở thành kiến trúc ứng dụng web chuẩn trên thực tế trong thế giới J2EE.

Có rất nhiều ứng dụng Internet được xây dựng bằng Struts, nhưng số lượng này vẫn còn nhỏ hơn nhiều so với các ứng dụng mạng nội bộ sử dụng nó. Ngày nay Struts được tích hợp vào gần như tất cả các công cụ và các máy chủ ứng dụng, được hỗ trợ bởi một cộng đồng các nhóm chuyên gia và các nhà phát triển có kỹ năng và nó cũng được hậu thuẫn bởi các tài liệu quan trọng dưới dạng sách và các bài báo, và là nền tảng cho cộng đồng rất lớn người sử dụng trong danh sách mail cho những người dùng Struts. Sau khi Struts được tung ra, và bắt đầu chứng tỏ tính phổ biến của nó, các bộ khung ứng dụng và các thành phần phần mềm (component) khác cũng được tung ra. Trong khi có nhiều sự cải tiến, người ta cũng rất khó đoán trước sự phát triển của một giao diện lập trình ứng dụng chuẩn (API) thông dụng cho các thành phần giao diện người sử dụng - một API cho phép việc tạo ra thị trường thành phần phần mềm mà ở đó những nhà sản xuất phần mềm công cụ có thể hỗ trợ một giao diện lập trình ứng dụng thành phần thay vì 50, và cũng là nơi các nhà phát triển thành phần phần mềm có thể dựa vào khả năng vận hành chung giữa nhiều công cụ thay vì chỉ một hoặc hai. Vì vậy, JavaServer Faces (JSR-127) được giới thiệu - với mục tiêu giải quyết vấn đề này bằng cách cung cấp một giao diện lập trình ứng dụng mức độ căn bản thông dụng cho việc xây dựng các thành phần giao diện người sử dụng cho các ứng dụng web, với những mục tiêu cụ thể không những có thể tiếp cận với các nhà phát triển viết ứng dụng trực tiếp mà còn dễ tích hợp vào các công cụ.

Tháng 3 năm 2004 phiên bản JSF 1.0 được tung ra thị trường, tiếp đó bản chỉnh sửa cũng được tung ra vào tháng 5, và nó nhanh chóng được các nhà sản xuất công cụ và các nhà phát triển ứng dụng sử dụng.

Craig McClanahan có nhiều đóng góp lớn đến công nghệ Java, cụ thể đến Struts, Tomcat và công nghệ Web trong nền tảng J2EE. Các công trình của ông có nhiều ảnh hưởng đến cách phát triển các ứng dụng Web trên công nghệ Java ngày nay.

Craig nói về các công trình của mình

Tôi quan tâm đến Servlet và công nghệ JSP vào khoảng năm 1998. Việc này bắt đầu khi tôi cần một phương pháp để xây dựng một số ứng dụng web cho các dự án, và tôi thích Java hơn các lựa chọn khác. Tôi cũng thích tính tự do của phần mềm nguồn mở, và bắt đầu sử dụng máy chủ ứng dụng Apache JServ – sau đó, tôi tham gia vào dự án này (giống như nhiều người, tôi hay phàn nàn về việc phải mất 12 tháng để có được từ phiên bản 0.9 đến phiên bản 1.0, và con trai tôi đã nói “Ba biết Java, ba hãy giúp họ hoàn thành nó". Và tôi đã làm.)

Tôi tham gia vào danh sách mail JSP-INTEREST và SERVLET-INTEREST (nơi mọi người thảo luận về công nghệ lập trình web JSP và Servlet), đặc biệt các kiến trúc đẹp cho các ứng dụng web. Tôi rất ghét một mớ lộn xộn mà người mới bắt đầu tạo ra khi họ sử dụng (hoặc lạm dụng) các đoạn mã nhỏ (scriptlet) trong trang JSP, vì vậy tôi đã xây dựng một bộ khung ứng dụng khá toàn diện (Struts 0.01 không có các đoạn mã tag tùy biến - custom tag). Nó là một mã độc quyền, nhưng tôi có thể miêu tả các khái niệm về bộ khung ứng dụng này cho các nhà phát triển khác, và bắt đầu cảm thấy “mô hình 2” này khá tốt - nhưng không có một chương trình mẫu nào hay vào thời điểm đó.

Cùng lúc này, tôi tham gia vào Java Community Process (một tổ chức chuyên phát triển các đặc tả trên nền tảng Java) như là một người cộng tác độc lập, và gia nhập nhóm chuyên gia trong việc phát triển Servlet 2.2 và JSP 1.1. Sun rất ấn tượng và mời tôi làm trưởng nhóm kỹ thuật phát triển Tomcat, cụ thể là kiến trúc cho Catalina, là một phần môi trường thực thi Servlet của Tomcat 4.0 cũng do tôi phát triển. Vì vậy tôi ở trong một vị trí rất tốt là được trả lương để phát triển phần mềm nguồn mở. Và tôi tham gia vào nhóm chuyên gia phát triển Servlet 2.3 và JSP 1.2. Và phát biểu tại nhiều hội thảo, bao gồm hội thảo ApacheCon và hội thảo JavaOne và nói chuyện với các nhóm của Sun về việc sử dụng Struts và công nghệ JSP/Servlet.

Tôi đã có những ý tưởng về bản thiết kế đầu tiên của Struts trong một thời gian dài từ những buổi thảo luận trong danh sách mail, nhưng phiên bản đầu tiên được tôi viết trên laptop tại một chuyến đi nghỉ cuối tuần đến bờ biển Oregon vào ngày Lễ Kỷ Niệm (cuối tháng 5 năm 2000) trong lúc tôi đang xem sóng vỗ và ngôi nhà bị rung chuyển bởi trận bão. Từ đó, nó đã tập trung sự chú ý và được nhiều người thích khi được chính thức tung ra lần đầu tiên, và điều này làm tôi phấn khởi khi thấy “đứa con” của mình phát triển rất tốt. Tất nhiên không chỉ một mình tôi – những người khác có rất nhiều ý tưởng hay không thể tin được, và một cái nhìn lướt qua tại danh sách những việc cần làm cho phiên bản 1.1 cũng cho thấy rằng thậm chí trong tương lai sẽ còn nhiều thứ khác hay hơn.

Một yếu tố động lực là bài báo của Jason Hunter về “Những vấn đề với JSP”. Jason và tôi rất hợp nhau, mặc dù chúng tôi có những sở thích khác nhau về các công nghệ thuộc tầng trình diễn. Bên cạnh việc là tác giả của một cuốn sách rất nổi tiếng về Servlets sắp tái bản lần thứ hai, Jason là đại diện của tổ chức phần mềm Apache, Ủy ban điều hành của Java Community Process.

Hải Hà Nguồn:tincntt

James Gosling – Cha đẻ của ngôn ngữ lập trình Java


Ngày nay khi bạn nghĩ về Internet, có lẽ bạn nghĩ về những điều như các trình duyệt Web và những cỗ máy tìm kiếm. Khi bạn nghĩ về việc lập trình cho Internet, có thể bạn nghĩ về các ngôn ngữ, như HTML và Java. Và Java được phát minh bởi một nhà khoa học về máy tính người Canada tên James Gosling.

James Gosling sinh ngày 19 tháng 5 năm 1956 tại Canada. Ông thích máy tính từ rất sớm. Khi đến tuổi vào đại học, ông chọn học về khoa học máy tính tại trường Đại Học Alberta, và hoàn tất bằng Cử Nhân Khoa Học vào năm 1977.
Ông tiếp tục học tại Đại Học Carnegie-Mellon ở Pittsburgh, bang Pennsylvania, Mỹ. Tại trường Carnegie-Mellon, ông lấy bằng Tiến Sĩ cũng về khoa học máy tính. Tên đề tài luận án tiến sĩ của ông là The Manipulation of Algebraic Constraints (Thao tác những ràng buộc Đại số). Sau khi tốt nghiệp năm 1983 ông tham gia tập đoàn Sun Microsystems vào năm 1984. Hiện giờ ông là một kỹ sư phần mềm tại tập đoàn này. Ông là giám đốc kỹ thuật của nhóm sản phẩm dành cho nhà phát triển (Developer Products Group) của Sun. Ông được mọi người ghi nhớ như là người phát minh ra ngôn ngữ lập trình Java. Ông xây dựng bản thiết kế đầu tiên của Java và thực hiện trình biên dịch và máy ảo đầu tiên. Đối với thành công này ông được đề cử vào viện Hàn Lâm Kỹ Thuật Quốc Gia Hoa Kỳ (the United States National Academy of Engineering.)

Trước khi gia nhập Sun, ông đã xây dựng phiên bản hệ điều hành Unix đa bộ vi xử lý, hệ thống cửa sổ chương trình gốc Andrew, bộ công cụ, một số trình biên dịch và hệ thống mail. Ông cũng xây dựng Unix ‘Emacs’ đầu tiên, và giúp xây dựng một hệ thống thu nhận dữ liệu vệ tinh. Lúc đó ông là nhà nghiên cứu ở phòng thí nghiệm của Sun, nơi niềm đam mê chính của ông là những công cụ phát triển phần mềm. Khi ở tập đoàn Sun, Gosling đã tạo ra nhiều chương trình cùng với sự tiến bộ của công nghệ máy tính. Ông tạo ra một trình soạn thảo văn bản cho Unix gọi là ‘Emacs’, hiện nay là một trình soạn thảo rất phổ biến. Ông cũng tạo ra một phiên bản Unix đa bộ vi xử lý, cùng với một số trình biên dịch mã khác nhau. Ông lãnh đạo trong việc tạo ra Network Extensible Windowing System, hay NeWS, có thể phân tán khả năng xử lý của một mạng máy tính.

Tuy nhiên, thành tựu nổi bật nhất của ông là việc phát triển Java. Ban đầu nền tảng và ngôn ngữ Java là một dự án nội bộ của Sun Microsystems trong khoảng thời gian tháng 12/1990. Patrick Naughton, một kỹ sư tại Sun trở nên ngày càng thất vọng với hiện trạng của hệ giao diện lập trình ứng dụng C++ và C và những công cụ của Sun. Trong khi đang xem xét việc chuyển sang làm cho công ty NeXT (một công ty phần mềm sau đó được hợp nhất với Apple), Patrick được tạo cơ hội làm việc trên công nghệ mới và do dó dự án The Stealth Project được bắt đầu.

The Stealth Project sớm được đổi tên lại là Green Project với James Gosling và Mike Sheridan tham gia cùng với Patrick Naughton. Họ, cùng với một số kỹ sư khác bắt đầu làm việc tại một văn phòng nhỏ trên phố Sand Hill ở Menlo Park, bang California, để phát triển một công nghệ mới. Đầu tiên nhóm này xem xét việc sử dụng ngôn ngữ C++, nhưng nhiều người trong số họ, cũng như Bill Joy, nhận thấy C++ và hệ giao diện lập trình ứng dụng (API) hiện có gặp vấn đề vì một số lý do.

Nền tảng để chạy là một hệ thống nhúng và có tài nguyên giới hạn. Nhiều thành viên nhận thấy C++ quá phức tạp và những người phát triển phần mềm thường sử dụng sai nó. Họ nhận thấy việc C++ thiếu thu gom rác (garbage collection) cũng là một vấn đề. Bảo mật, lập trình phân tán, và sự hỗ trợ luồng cũng được cần đến. Cuối cùng, họ muốn một nền tảng mà có thể dễ dàng được chuyển đổi cho tất cả các loại thiết bị.

Theo những tài liệu ghi lại sẵn có, Bill Joy đã có ý tưởng về một ngôn ngữ mới kết hợp với những cái tốt nhất của ngôn ngữ Mesa và C. Trong một tài liệu tên Further, ông đã đề nghị với Sun rằng các kỹ sư của hãng nên tạo ra một môi trường hướng đối tượng dựa trên C++. Sự thất vọng với C++ của James Gosling bắt đầu trong khi làm việc trong Imagination, một trình soạn thảo ngôn ngữ đánh dấu tổng quát (SGML). Ban đầu, James cố gắng sửa đổi và mở rộng C++, cái tên mà ông nhắc đến là C++ ++ -- (là sự chơi chữ của tên C++ có nghĩa là C++ cộng thêm một số cái hay, và trừ đi một số cái dở), nhưng sớm bị loại bỏ để thuận lợi cho việc tạo ra một ngôn ngữ hoàn toàn mới, gọi là Oak, được đặt theo tên cây sồi đứng ngay ngoài văn phòng ông.

Giống như nhiều dự án bí mật nghiên cứu công nghệ mới, nhóm này làm việc nhiều giờ và vào mùa hè năm 1992, họ có thể biểu hiện những phần của hệ thống mới này bao gồm hệ điều hành Green, ngôn ngữ Oak, thư viện và phần cứng. Nỗ lực đầu tiên của họ tập trung và việc xây dựng thiết bị giống như máy trợ lý cá nhân dùng kỹ thuật số (PDA) có giao diện đồ họa cao và một nhân vật thông minh gọi là Duke để hỗ trợ người sử dụng.

Thiết bị này được đặt tên là Star7 theo tên một tính năng của máy điện thoại được kích hoạt bằng *7 trên phím điện thoại. Tính năng này khiến cho người sử dụng có thể trả lời điện thoại bất cứ ở đâu. Chính thiết bị PDA được chạy thử ngày 3 tháng 9 năm 1992.

Tháng 11 năm đó, Green Project được hỗ trợ để trở thành chi nhánh được sở hữu toàn bộ của Sun Microsystems: công ty FirstPerson. Nhóm này chuyển đến Palo Alto. Nhóm FirstPerson này quan tâm đến việc xây dựng những thiết bị có độ tương tác cao và khi Time Warner đưa ra yêu cầu đề nghị (RFP) đối với máy xem truyền hình kỹ thuật số, FirstPerson thay đổi mục tiêu của họ và phản hồi bằng việc đưa ra một hệ thống xem truyền hình. Tuy nhiên ngành công nghiệp truyền hình cáp này cảm thấy rằng nền tảng họ đưa ra quá nhiều kiểm soát đối với người dùng và FirstPerson thua cuộc dự thầu đối với SGI. Một cuộc làm ăn với công ty 3DO về loại máy này cũng không thành công. FirstPerson không thể gây được nhiều chú ý trong ngành công nghiệp truyền hình cáp đối với hệ thống của họ. Theo sau những thất bại, FirstPerson quay trở lại Sun.

Vào tháng 6 và 7 năm 1994, sau 3 ngày suy nghĩ, cùng với John Gage, James Gosling, Bill Joy, Patrick Naughton, Wayne Rosing, and Eric Schmidt, nhóm này đã thay đổi lại mục tiêu của họ, lần này là sử dụng công nghệ cho Internet. Họ cảm thấy rằng với sự xuất hiện của trình duyệt web Mosaic, Internet đang trên đường phát triển để cung cấp cho người dùng những hình ảnh có độ tương tác cao giống như họ đã cảm nhận đối với mạng truyền hình cáp. Patrick Naughton đã viết một trình duyệt web nhỏ, WebRunner, như là một mẫu ban đầu. WebRunner sau này được đặt tên lại là HotJava.

Cũng chính vào năm 1994 ngôn ngữ Oak được đổi tên lại là Java. Một lần tìm kiếm cho thấy là Oak đã được đăng ký tên thương mại bởi một nhà sản xuất bộ điều hợp video, vì vậy nhóm này đã tìm một tên mới. Tên Java được đặt ra tại một tiệm cà phê ở địa phương mà một số thành viên trong nhóm hay lui tới. Chúng ta cũng không rõ là tên Java có phải là tên viết tắt hay không. Có lẽ nó cũng không phải là tên viết tắt Tuy nhiên, theo một số tài liệu ghi lại Java là chữ viết tắt tên của James Gosling, Arthur Van Hoff, và Andy Bechtolsheim. Theo những người khác Java được tạo nên bởi chữ đầu của những từ Just Another Vague Acronym ghép lại. ( ND: có nghĩa là ‘lại thêm một từ viết tắt mơ hồ nữa’.)

Tháng 10 năm 1994, HotJava và nền tảng Java được chạy thử nghiệm cho các nhà quản trị của Sun xem. Năm 1994, mọi người có thể tải về dùng Java 1.0a, nhưng phải đến ngày 23 tháng 5 năm 1995 tại cuộc hội thảo SunWorld, John Gage, Giám Đốc Khoa Học của Sun Microsystems công bố rằng Java và trình duyệt web HotJava mới được tung ra công chúng lần đầu tiên. Theo sau lời công bố của ông, Marc Andreessen, Phó Chủ Tịch Điều Hành của Netscape cũng đưa ra lời công bố rất đáng ngạc nhiên rằng Netscape sẽ hỗ trợ Java trong trình duyệt của nó.

Tháng 1 năm 1996, nhóm kinh doanh JavaSoft được thành lập bởi Sun Microsystems để phát triển công nghệ này. Ngày nay Java là một trong những ngôn ngữ lập trình có nhiều ứng dụng quan trọng. Từ đó đến nay James Gosling vẫn tiếp tục làm việc tại Sun và có những đóng góp lớn trong việc phát triển chiến lược về công nghệ tại tập đoàn này.

Điều làm James Gosling nổi bật so với những người khác là ông là người tiên phong trong việc xây dựng bản thiết kế đầu tiên của ngôn ngữ lập trình Java. Ông đã có những đóng góp to lớn trong việc khởi xướng và phát triển nền công nghệ thông tin thế giới.

Thanh Hà Nguồn:tincntt

Richard Stallman: Người dẫn đầu phong trào phần mềm tự do


Richard Matthew Stallman (được biết đến là RMS) là người sáng lập phong trào phần mềm tự do, dự án GNU, và Tổ chức phần mềm tự do (Free Software Foundation). Ông cũng là một lập trình viên xuất sắc và nổi tiếng. Ông là tác giả của giấy phép công cộng GNU (GNU General Public License), viết tắt GNU GPL hay GPL, giấp phép phần mềm tự do được sử dụng rộng rãi nhất và là người tiên phong đưa ra khái niệm copyleft (sử dụng luật bản quyền để bảo vệ quyền tự do). Stallman là tác giả đầu tiên của GNU Emacs, trình biên dịch GNU C, trình sửa lỗi GNU GDB và các gói phần mềm khác.
Stallman sinh tại Manhattan, ba mẹ của ông là Daniel Stallman và Alice Lippman. Trong những năm tháng làm lập trình ông được biết đến với cái tên viết tắt RMS.
Trong cuốn sách Từ điển Hacker (Hacker's Dictionary) xuất bản lần đầu tiên ông viết "Richard Stallman chỉ là cái tên thông dụng, nên cứ gọi tôi là "rms". Ông nổi tiếng với vai trò là "vị thánh của phần mềm tự do".
Năm 1971, khi là sinh viên năm nhất trường đại học Harvard, Stallman trở thành một lập trình viên tại phòng thí nghiệm Trí tuệ nhân tạo (Artificial Intelligence Laboratory) của viện công nghệ Massachusetts (Massachusetts Institute of Technology). Ông được tuyển dụng bởi Russ Noftsker, người sau này là tác giả của Symbolics và trở thành đối thủ gay gắt của Stallman. Năm 19 tuổi ông làm việc cho một công ty tại Westchester County, ngồi gần bàn với Eben Moglen hiện nay là luật sư phụ trách công nghệ và là cố vấn cao cấp được nhiều người biết đến của Tổ chức phần mềm tự do.

Ông tiếp cận với máy tính lần đầu tiên trong những năm trung học những năm 60. Stallman làm việc tại Trung tâm nghiên cứu khoa học máy tính IBM tại New York và dành cả mùa hè sau khi tốt nghiệp trung học để viết chương trình đầu tiên là bộ tiền xử lý IBM 7094 viết bằng ngôn ngữ lập trình PL/I. Sau này ông kể lại đầu tiên ông lập trình trên PL/I, sau đó ông phải viết chương trình này lại từ đầu bằng hợp ngữ vì chương trình viết trên PL/I quá lớn không thích hợp với máy tính thời đó.

Vào những năm 80, Stallman vẫn tiếp tục làm việc tại một văn phòng tại MIT mặc dù ông không nhận lương nữa. Tại đây, ông đã tạo nên một hệ điều hành mới được gọi là GNU - được viết tắt từ cụm từ GNU's Not Unix - sẽ cho người dùng máy tính quyền tự do mà phần lớn theo ông nghĩ họ không có. GNU là phần mềm tự do: mọi người tự do sao chép và phân phối lại cũng như thay đổi lớn hay nhỏ gì tùy ý.

Vào giữa những năm 90, ông ta dành hầu hết thời gian của mình với vai trò là một nhà vận động chính trị, hỗ trợ phần mềm tự do và vận động chống lại luật "bằng sáng chế ý tưởng phần mềm" (software idea patents) và mở rộng luật bản quyền. Trong khi đó ông vẫn dành thời gian cho việc lập trình GNU Emacs. Hiện tại, ông được nhiều đồng nghiệp ủng hộ và ông vẫn giữ một lối sống rất bình dị.

Tiến trình sáng lập GNU

Stallman được cộng nhận là người lãnh đạo dự án phát triển hệ điều hành GNU, và khởi động phong trào phần mềm tự do.

Dự án GNU bắt đầu vào năm 1984 khi Stallman nghỉ việc tại phòng thí nghiệm Trí tuệ nhân tạo của viện công nghệ Massachusetts (MIT) để phát triển hệ điều hành tự do giống Unix bằng cách ghép các chương trình phần mềm sẵn có với nhau và viết thêm những thành phần cần thiết.

Sau này, ông ta sáng lập nên Tổ chức phần mềm tự do (Free Software Foundation), và Stallman đã nói rằng ông tin chắc rằng con người "xứng đáng có quyền tự do sử dụng và chỉnh sửa phần mềm" cho bất kỳ mục đích nào để "tạo ra phần mềm làm những gì họ muốn". Ông tin rằng phần mềm thương mại sẽ "làm mất quyền dân chủ" trong khi phần mềm tự do cung cấp cho con người nhiều sự lựa chọn cần thiết cho quyền dân chủ thực sự.

Stallman hi vọng rằng các công ty phần mềm cuối cùng sẽ chuyển nguồn thu nhập từ việc kinh doanh phần mềm độc quyền sang cung cấp phần mềm tùy biến dành cho khách hàng, hỗ trợ và tùy biến các cài đặt khác. Stallman nói rằng không phải là không thể kiếm được tiền từ phần mềm tự do.

Vào năm 1985, Stallman xuất bản Tuyên ngôn GNU (GNU Manifesto), vạch ra động lực để tạo một hệ điều hành tự do được gọi là GNU, có khả năng tương thích với Unix. Tên GNU viết tắt theo cách đệ quy cho cụm từ GNU's Not Unix. Ngay sau đó, ông thành lập Tổ chức Phần mềm Tự do (FSF) phi lợi nhuận và tuyển những lập trình viên phần mềm tự do và cung cấp cơ sở, nền tảng pháp lý cho cộng đồng phần mềm tự do.

Vào năm 1989, Stallman phát minh và phổ biến khái niệm copyleft, một cơ chế pháp lý để bảo vệ quyền chỉnh sửa và quyền phân phối lại phần mềm tự do. Sau đó, nhiều phần trong hệ thống GNU đã hoàn tất ngoại trừ nhân (kernel). Vào lúc đó các thành viên của dự án GNU đang làm việc trên một nhân được gọi là nhân GNU Hurd, nhưng quyết định thiết kế nhân GNU đầy rủi ro này về sau cho thấy đây là một quyết định sai lầm, và việc phát triển nhân GNU Hurd đã rất chậm. (Hurd là một dự án của GNU với mục tiêu tạo ra một nhân để thay thế nhân Unix. Tuy nhiên không giống các nhân Unix, nhân Hurd xây dựng trên một vi nhân tên Mach có nhiệm vụ cung cấp các dịch vụ hệ thống cơ bản nhất.)

Trong khi ủng hộ phần mềm tự do, Stallman đóng góp rất tích cực cho cộng đồng phần mềm tự do. Nhiều đóng góp vô giá của ông trong đó có Emacs - trình soạn thảo văn bản phổ biến, và trình biên dịch ngôn ngữ lập trình C cho GNU. Bằng cách tạo ra các công cụ phần mềm cần để viết phần mềm và xuất bản giấy phép công cộng tổng quát (GPL) có thể áp dụng cho bất kỳ dự án phần mềm nào, Stallman cho phép nhiều người khác viết phần mềm tự do độc lập với dự án GNU. Vào năm 1991, một dự án độc lập đã tạo ra nhân Linux. May mắn là dự án này có thể kết hợp với phần mềm GNU đang tồn tại để tạo ra một hệ điều hành hoàn chỉnh. Đây là bước ngoặt lớn cho cho dự án GNU, nhưng sự xuất hiện đồng thời của Linux và hệ điều hành GNU/Linux đã tạo nên sự nhầm lẫn, và đa số mọi người dùng tên Linux để chỉ cả hai.

Stallman yêu cầu mọi người dùng tên "GNU/Linux" để chỉ hệ điều hành được tạo bằng cách kết hợp hệ thống GNU với nhân Linux. Lý do của ông về việc dùng thuật ngữ này là sự liên kết giữa triết lý của dự án GNU và phần mềm của nó bị phá vỡ khi người ta gọi hệ điều hành này là "Linux".

Stallman xác định tầm quan trọng của thuật ngữ mà mọi người dùng để nói về mối quan hệ giữa phần mềm và quyền tự do. Cụ thể là ông luôn yêu cầu mọi người dùng từ "phần mềm tự do", "GNU/Linux", và tránh thuật ngữ "sở hữu trí tuệ". Việc ông yêu cầu mọi người dùng những thuật ngữ này và những nỗ lực của ông trong việc thuyết phục mọi người về tầm quan trọng của thuật ngữ, là nguồn gốc mọi va chạm với một số thành viên của cộng đồng phần mềm nguồn mở và phần mềm tự do.

Những năm qua, nhiều người cố gắng đặt ra một thuật ngữ cho phần mềm tự do mà không gây nhầm lẫn giữa quyền tự do và tính miễn phí. Ngoài thuật ngữ "phần mềm tự do" thì thuật ngữ "phần mềm nguồn mở" được nhiều người sử dụng nhất. Stallman mạnh mẽ phản đối thuật ngữ "phần mềm nguồn mở" vì ông nói rằng nó không thể hiện được mục đích của quyền tự do. Và hiển nhiên thuật ngữ này được ủng hộ bởi những nhân vật không thích các tuyên bố mang màu sắc chính trị và đạo đức của Stallman.

Vì những lý do tương tự ông ta đề nghị mọi người nói "phần mềm độc quyền", thay vì "phần mềm nguồn đóng", khi ám chỉ những phần mềm không phải phần mềm tự do.

Stallman chấp nhận những thuật ngữ như Software Libre, FLOSS, và "phần mềm không bị giới hạn quyền" (unfettered software), nhưng ông thích thuật ngữ "phần mềm tự do" hơn vì ông đã bỏ ra nhiều công sức và tâm huyết vào thuật ngữ này.

Bằng sáng chế

Stallman nói rằng thuật ngữ "sở hữu trí tuệ" được tạo ra với mục đích làm cho mọi người nhầm lẫn. Bằng cách ám chỉ những luật này như những luật "sở hữu", ông nói rằng thuật ngữ này làm ảnh hưởng xấu đến cách suy nghĩ của người nghe về những vấn đề này.

Trong một phạm vi hẹp nào đó, Stallman đề nghị nên dùng những thuật ngữ khác, ví dụ như "bằng sách chế ý tưởng phần mềm" thay vì "bằng sáng chế phần mềm". Lý do của ông là thuật ngữ sau đưa ra ấn tượng sai lệch là bằng sáng chế bao gồm toàn bộ phần mềm. Ông cũng dùng thuật ngữ "chỉ có lệ phí thống nhất" (Uniform Fee Only) - UFO, thay thế cho "không phân biệt và có tính hợp lý " (Reasonable And Non-Discriminatory) (RAND). Lý do là bất kỳ một khoản chi phí phải trả cho bằng sáng chế một cách bắt buộc đều phân biệt chống lại phần mềm tự do bởi vì những nhà phân phối phần mềm tự do không thể tính được số bản sao hiện có. Nhiều người trong cộng đồng nguồn mở và phần mềm tự do đã chia sẻ mối quan tâm này nhưng thuật ngữ của Stallman không được dùng rộng rãi.

Ảnh hưởng của Stallman nổi bật trong thế giới Unix, nơi nhiều phần mềm ông và những người cộng tác trên dự án GNU đã phát triển trong những năm qua được sử dụng rộng rãi. Ông là người có ảnh hưởng lớn trong các tranh cãi về luật sáng chế khi áp dụng cho phần mềm, và ông cũng là người không ủng hộ nguồn mở và cả nguồn chia sẻ khi so sánh với phần mềm tự do.

Biện luận của Stallman rất thành công và ông đã kết hợp hiệu quả hầu hết cộng đồng chia sẻ phần mềm đang tồn tại trở thành "cộng đồng phần mềm tự do", trong đó những ảnh hưởng của Stallman rất quan trọng đến nỗi nhiều tác giả phần mềm tự do đã dùng GPL như là giấy phép cho chương trình của họ mà không xem xét rằng có thể có những dạng giấy phép thay thế khác.

Richard Stallman được xem như một trong những bộ óc vĩ đại nhất của thế kỷ 20. Đóng góp của ông cho cách thức xã hội vận hành ngày càng quan trọng hơn bất kỳ đóng góp của ai khác. Ông có trách nhiệm hơn ai hết trong việc chỉ ra hướng đi để tránh những hạn chế vô lý của luật sở hữu trí tuệ hiện đại.

Hải Hà Nguồn:tincntt

Linus Torvalds: Người phát minh nhân Linux.


Một số người sinh ra để dẫn đầu hàng triệu người. Những người khác sinh ra để viết phần mềm thay đổi cả thế giới. Nhưng chỉ có một người có thể làm được cả hai, đó là Torvalds.

Linus Torvalds sinh ngày 28 tháng 12 năm 1969 tại Helsinki, Phần Lan. Ông là con trai của Nils và Anna Torvald. Tên của Linus Torvalds được đặt theo tên của Linus Pauling, nhà khoa học người Mỹ đạt giải Nobel hóa học năm 1954 và giải Nobel Hòa bình năm 1962. Linus quan tâm đến máy tính chủ yếu do ảnh hưởng của ông ngoại. Gia đình ông thuộc nhóm cộng đồng thiểu số nói tiếng Thụy Sĩ (chiếm khoảng 6% dân số Phần Lan). Vì lí do này, mọi người đã không hiểu khi ông phát âm từ Linux.

Thời phổ thông ông học toán rất xuất sắc. Sau đó ông học tại truờng đại học Helsinki từ năm 1988 đến 1996, và tốt nghiệp với bằng thạc sĩ ngành khoa học máy tính. Ông viết luận án thạc sĩ về Linux có tựa đề "Linux: hệ điều hành có thể chuyển đổi được" (A Portable Operating System).

Ông làm cho tập đoàn Transmeta từ tháng 2 năm 1997 đến tháng 6 năm 2003, hiện nay ông làm việc cho phòng thí nghiệm phát triển mã nguồn mở (The Open Source Development Labs), một tổ chức phát triển phần mềm đặt trụ sở tại Oregon.

Những bước đầu tạo ra Linux.

Đầu tiên Torvalds sử dụng nhân Minix trên máy tính của ông, là nhân được đơn giản hóa do Andrew Tanenbaum viết cho việc dạy thiết kế hệ điều hành. Tuy nhiên, Tanenbaum không hỗ trợ việc mở rộng hệ điều hành của ông, do đó Torvalds muốn viết một hệ điều hành thay thế Minix. Linux bắt đầu là chương trình giả lập thiết bị đầu cuối được viết bằng hợp ngữ Intel 80368 và ngôn ngữ C, được biên dịch thành dạng nhị phân và được khởi động từ một đĩa mềm để nó có thể chạy mà không cần bất kỳ hệ điều hành nào. Vào lúc đó chương trình giả lập thiết bị cuối chỉ chạy hai luồng: một để gửi và một để nhận các ký tự từ cổng nối tiếp. Khi Linus cần viết và đọc các tập tin trên đĩa cứng, chương trình giả lập thiết bị cuối theo kiểu chuyển tác vụ này đã được bổ sung thêm tính năng quản lý hệ thống tập tin, và sau đó dần dần chuyển thành một hệ điều hành hoàn chỉnh với mục tiêu tương thích chuẩn POSIX (Portable Operating System Interface based on uniX - giao diện hệ điều hành chuyển đổi dựa trên Unix). Linus lập trình vừa đủ theo API của hệ thống POSIX để môi trường dòng lệnh Bash có thể chạy được trên Linux và sau khi phần khởi động được viết xong, việc phát triển nhân Linux trở nên nhanh chóng hơn. Mặc dù lúc đầu muốn chạy Linux cần phải có một hệ thống Minix chạy bên dưới để cấu hình, biên dịch, cài đặt và chạy nó nhưng sau đó hệ thống Linux nhanh chóng vượt trội Minix về chức năng và nó có thể tự khởi động và tự biên dịch mã nguồn.

Ảnh hưởng của Linux


Phiên bản đầu tiên của nhân Linux được tung lên Internet vào tháng 9 năm 1991, theo sau là phiên bản thứ hai vào tháng 10. Và sau đó Linux thuộc về cả thế giới. Từ đó hàng ngàn các nhà phát triển trên thế giới tham gia vào dự án này.

Torvalds bắt đầu viết Linux vào năm 1991 khi là một sinh viên ngành khoa học máy tính tại trường đại học Helsinki, Phần Lan. Cảm thấy thất vọng với chuẩn hệ điều hành MS-DOS thông dụng trên máy tính (tiền thân của hệ điều hành Windows), Torvalds đã tạo ra Linux và chia sẻ cho mọi người để họ tự do tải về dùng, ông cũng đưa mã nguồn để những người có kiến thức lập trình có thể chỉnh sửa Linux hợp với nhu cầu của họ. Phần mềm này đã tạo ra những bước phát triển lớn theo sau nó, và đã thu hút được những hãng máy tính nổi tiếng như Oracle, IBM, Intel, Netscape và nhiều hãng khác. Chính nhờ Linux mới sinh ra hàng loạt các công ty phần mềm mới, bao gồm Red Hat, SUSE Linux và Turbolinux.


SUSE Linux

Hiện nay có hàng trăm triệu bản sao Linux chạy trên các máy chủ, máy tính để bàn, thiết bị mạng, và trong các thiết bị nhúng trên khắp thế giới. Với sự hỗ trợ của phòng thí nghiệm phát triển nguồn mở, hiện nay Torvalds đang phát triển nhân Linux độc lập với nhà sản xuất. Vật đem lại may mắn cho ông là chim cánh cụt có tên Tux, được sử dụng rộng rãi trong cộng đồng Linux như là biểu tượng của Linux.



Knoppix linux


Ứng dụng của Linux

Linux là nền tảng của sự kết hợp phần mềm - máy chủ thường được gọi là LAMP (Linux, Apache, MySQL, Perl/PHP/Python) và rất phổ biến đối với các nhà phát triển Web, nó trở thành một trong những nền tảng thông dụng nhất trên Web. Linux cũng được sử dụng trong các hệ thống nhúng. Chi phí thấp làm cho nó đặc biệt hữu ích trong các đầu thu truyền hình kỹ thuật số và cho các thiết bị như Simputer, máy tính đặc biệt nhắm vào những người có thu nhập thấp ở các nước đang phát triển. Trong lĩnh vực điện thoại di động, Linux là một lựa chọn khác của phần mềm hệ điều hành Symbian. Trong các thiết bị cầm tay, nó là sự lựa chọn thay thế Windows CE và hệ điều hành Palm OS. Máy quay video TiVo phổ biến cũng dùng phiên bản tùy biến của Linux. Rất nhiều hệ thống tường lửa và bộ định tuyến, bao gồm một số hệ thống của hãng Linksys, cài sẵn Linux trong phần cứng để tận dụng khả năng tường lửa và định tuyến cao cấp của nó. Linux ngày càng phổ biến như là một hệ điều hành cho các siêu máy tính, gần đây nhất là siêu máy tính Cray XD1 chạy các bộ xử lý Opterons 64-bit của hãng AMD.


Fedora 4 Linux

Linux ngày càng phổ biến là hệ điều hành cho máy tính để bàn. Trong môi trường máy tính để bàn như KDE và GNOME, Linux có thể được dùng với một giao diện người dùng giống như của hệ điều hành Mac hay Microsoft Windows và các môi trường máy tính để bàn khác và giao diện dòng lệnh giống Unix truyền thống. Phần mềm giao diện đồ họa chạy trên Linux tồn tại ở hầu hết các lĩnh vực và trong một số lĩnh vực thậm chí số lượng phần mềm nhiều hơn số phần mềm chạy trên các hệ điều hành độc quyền.

Kết luận

Không giống như nhiều người truyền bá nguồn mở khác, Torvalds rất khiêm tốn, ông ít nói về mình và thường từ chối bình luận về các sản phẩm phần mềm cạnh tranh khác như hệ điều hành Windows của Microsoft hiện đang thống lĩnh thị trường.

Linus Torvalds, người được xem là "Cha đẻ của hệ điều hành Linux", vừa được Ban giám đốc Uniform chọn cho giải thưởng Uniform Award vì những thành tựu có tính đột phá trên nhân Linux và những nỗ lực tiên phong của ông trong việc tạo ra một phần mềm mã nguồn mở cho tất cả mọi người với chi phí rất thấp hoặc không chi phí cho bất kỳ ai muốn phát triển sản phẩm dựa trên nó. Được tạp chí Time bầu chọn là một trong những nhân vật có ảnh hưởng lớn trong thế giới máy tính, Linus Torvalds cũng giành đuợc một trong giải thưởng ưu tú nhất là giải thưởng Innovations Awards do tạp chí The Economist trao tặng Torvalds tại lễ kỉ niệm tại San Francisco.

Hải Hà. Nguồn:tincntt

Thứ Sáu, 5 tháng 9, 2008

Lập Trình Sư - Bàn Tải Cân

Vài thế kỷ trước tại Hà thành có chàng trai trẻ tên gọi Tích Gia Văn, là sinh viên năm cuối khoa Công nghệ thông tin Đại học Bách khoa Hà Nội. Văn bình sinh thích viết phần mềm máy tính, rất có kỹ năng lập trình. Không những bạn bè đồng khoá đều khâm phục chàng mà ngay cả các giáo sư uyên bác cũng phải nể vì, coi Văn như một tài năng thuật toán đầy triển vọng. Các đoạn mã Văn viết ra bao giờ cũng sáng sủa, lề chuẩn, đầy đủ comment nhưng lại rất súc tích và tối ưu về giải thuật.
Tốt nghiệp loại xuất sắc nhưng Tích Gia Văn không vội vàng tiếp nhận những lời đề nghị làm việc ở những vị trí then chốt trong các công ty phần mềm lớn. Cái mà chàng cần lúc này là một sự nghiệp lẫy lừng, một danh tiếng vọng toả trong giới lập trình viên toàn thế giới. Văn quyết định tiếp tục con đường học vấn. Chàng tìm sang Ấn Độ làm thạc sĩ khoa học dưới sự hướng dẫn của một vị giáo sư uyên bác người Việt gốc Mỹ, giảng viên một trường đại học lớn ở Bangalore. Sau buổi sát hạch, vị giáo sư bảo Văn: "Cậu có kỹ năng tốt, chỉ còn thiếu kỷ luật". Văn buồn lắm, nhưng ý chí cầu tiến khiến chàng trong suốt ba năm ròng rã quyết tâm theo thầy mà tự khép mình vào thứ kỷ luật nghiệt ngã của đủ mọi loại qui trình sản xuất và qui trình quản lý chất lượng phần mềm. Sau ba năm Tích Gia Văn đã trở nên một trưởng dự án siêu hạng, có thể phụ trách những project cực lớn với sự tham gia đồng thời của hàng chục ngàn lập trình viên thuộc đủ mọi sắc tộc.
Xong luận án thạc sĩ ở Ấn độ, Văn xin được học bổng sang Hoa Kỳ làm tiến sĩ ở Silicon Valley, tiếp tục con đường phát triển sự nghiệp của mình. Ông thầy tiếp theo của Văn là một học giả lớn gốc Campuchia, người chuyên viết các khảo cứu về chất lượng mã nguồn cho các công ty phần mềm đạt tiêu chuẩn CMM5 trở lên. Sau khi tiếp xúc, ông bảo Văn: "Cậu có kỹ năng và kỷ luật tốt, chỉ còn thiếu sáng tạo". Cảm thấy hổ thẹn về lời nhận xét quá chính xác, Văn cật lực theo ông thầy lăn vào những cuộc luyện tập sáng tạo vô bờ. Kết quả của công cuộc đó là những phần mềm tuy nhỏ, nhưng kỳ diệu đến mức có sản phẩm đã được đề cử Probel - một giải thưởng dành cho những phần mềm sáng tạo xuất chúng, tương đương với giải Nobel trong khoa học. Ba năm sau, vào năm Giáp Dậu, trong buổi lễ nhận văn bằng tiến sĩ, ông thầy gọi Văn đến mà bảo rằng: "Trình độ của ta nay cũng không bén gót cậu được nữa, giờ là lúc cậu tung hoành rồi". Nói đoạn cho Văn xuất môn.
Cũng vào mùa thu năm đó, Việt nam đứng ra đăng cai tổ chức cuộc thi Lập trình Quốc tế lần thứ nhất tại núi Trúc, ngọn núi cao nhất trong dãy núi Bò ở thủ đô Hà Nội. Đây là cuộc thi thu hút các tài năng lẫy lừng nhất trên khắp thế giới về tham dự. Tất nhiên Tích Gia Văn không thể bỏ lỡ cơ hội mỗi năm có một này, bởi đó là dịp để chàng thể hiện tài năng xuất chúng cùng những tuyệt chiêu cái thế sau bao năm tu luyện ở hải ngoại. Văn tự tin rằng với trình độ hiện có, chàng sẽ nắm chắc giải nhất, nếu không nói là giải đặc biệt. Quả thật lúc đó danh tiếng của Tích Gia Văn đã lớn đến mức khi chàng đáp máy bay trở về Việt nam dự thi, hơn hai ngàn thiếu nữ mắt vàng môi tím quần lót áo yếm - là mốt thời thượng khi đó đã chầu chực sẵn ở sân bay Nội Bài để được chiêm ngưỡng dung nhan và xin chữ ký của chàng. Bộ trưởng Bộ Phần mềm cũng đích thân ra tận chân cầu thang máy bay đón nhân tài đất Việt hồi hương.
Vòng sơ khảo diễn ra khẩn trương, các đối thủ bọt bèo nhanh chóng bị loại. Nhiều thí sinh đến từ Mỹ, Ailen, Israel, Trung Quốc, Ấn Độ... hết sức buồn rầu, thất vọng và tức giận vì không được lọt vào vòng trong. Nhưng biết làm sao khi họ không đủ tài năng và đức độ. Tích Gia Văn dẫn đầu vòng sơ khảo và lọt vào vòng chung kết cùng hai thí sinh khác, đều là người Việt, tên là Tồn Toàn Lương và Mặc Kim Chân. Cuộc thi chung kết được tổ chức đúng vào một buổi tối mùa thu heo may nhè nhẹ, khán giả tập trung về núi Trúc đông đến nghẹt thở. Một hàng rào cảnh sát được giăng kín dưới chân núi để đảm bảo an toàn cho cuộc thi. Trên đỉnh núi đèn hoa chăng rực rỡ. Sau lời khai mạc trọng thể và cảm động, Ban giám khảo dõng dạc đọc đề thi chung cho cả ba thí sinh: "Lập phần mềm diễn giải các giấc mơ theo vô thức tập thể của Jung". Thời gian làm bài là 30 phút, không kể thời gian cúi chào. Trên khán đài, ba nàng thiếu nữ sắc đẹp mê hồn cơ thể tuyệt mỹ ăn vận hở hang đang nằm tênh hênh thiu thiu ngủ trên ba chiếc xô-pha. Những bộ cảm biến vô cùng tinh tế được gắn vào vầng trán thanh khiết của các mỹ nhân, thu lại những cơn mơ êm ái và truyền vào hệ thống máy tính như đầu nhập dữ liệu. Một màn hình không gian cực lớn độ nét siêu đẳng được trang trọng đặt giữa khán đài, khiến cho trong vòng trăm dặm đều có thể thấy rõ những gì đang diễn biến.
Tích Gia Văn thở phảo nhẹ nhõm. Đề thi lần này chàng thông hiểu như lòng bàn tay vì đã lập không ít hơn 300 phần mềm tương tự. Là người trình diễn đầu tiên, Văn tự tin bước lên khán đài. Chàng cúi chào khán giả trong tiếng vỗ tay hoan nghênh nồng nhiệt của các ái mộ viên, rồi khoan thai bước đến bên chiếc máy tính để sẵn. Văn nhắm mắt hít một hơi thật sâu và đặt nhẹ hai tay lên bàn phím. Toàn bộ design cùng hàng ngàn diagram của bài toán đã được chàng thiết kế hết sức cặn kẽ - bên trong não bộ. Đột nhiên từng dòng từng dòng mã lệnh tuôn trào từ đôi bàn tay thanh tú. Các khối lệnh cùng các mảng nhị phân do Văn trực tiếp gõ bằng mã máy cứ dồn lên dồn xuống nhịp nhàng, hào hoa và vô cùng chuẩn xác. Không một lần phải nhấn nút Delete, không một lần cần bấm BackSpace. Ban giám khảo chỉ biết nín thở lắc đầu thán phục. Tích Gia Văn hoàn tất bài thi trước thời gian qui định 5 phút. Toàn bộ chương trình của chàng không hề có lấy một lỗi nhỏ trong cú pháp hay thuật toán, hơn nữa còn được tối ưu bởi phép biến mã Korpio-Kaluza-Klein. Nắm chắc giải vô địch trong tay, Văn kiêu hãnh cúi chào khán giả, khẽ hôn gió cảm tạ ba thiếu nữ vẫn đang mơ màng giấc điệp rồi khoanh tay lùi qua một bên.
Sau Tích Gia Văn là phần trình diễn của Tồn Toàn Lương, thí sinh thứ hai. Lương người nhỏ gầy, da trắng, vốn là tiến sĩ nhạc viện Hà nội nhưng vì trót thích vi tính nên đã học thêm bằng hai về kỹ nghệ phần mềm. Tồn Toàn Lương quay sang nhìn Văn đầy vẻ thông cảm, đoạn yêu cầu Ban giám khảo cho đặt một chiếc micro nhạy cạnh bàn phím nơi chàng trình diễn. Không gian đột nhiên tĩnh lặng. Đám đông hàng trăm ngàn người mà im phăng phắc, chỉ còn lác đác những tiếng tim đập rộn ràng vì hồi hộp của các thiếu nữ mới lớn. Bỗng những âm hưởng lạ lùng bất chợt vang lên, khi sâu lắng da diết, khi hào hùng cuồn cuộn. Đó là những âm thanh của sự tiếp xúc những ngón tay Lương với các con chữ trên bàn phím. Chúng làm nên cả một dàn nhạc giao hưởng với hàng trăm loại nhạc cụ khác nhau, hoà quyện trong giai điệu tuyệt vời của bản giao hưởng Hành khất, số 9 op 16 cung fa giáng trưởng của nhạc sĩ thiên tài Phsytomum. Song song với đó là những dòng lệnh bất tận tuôn trào trên màn hình cực lớn. Mọi người cùng choáng lặng đi trong những âm thanh trầm hùng, trong khung cảnh của một buổi đại hoà nhạc lạ lùng nhất thế kỷ. Bàn giao hưởng kéo dài đúng 29 phút 35 giây, và phần mềm được hoàn tất với đầy đủ các tính năng cần có, không lỗi và trọn vẹn.
Phần thi thứ ba do thí sinh Mặc Kim Chân trình diễn. Chân người cao lớn, mặt rất đen, vận bộ đồ ký giả, trông đăm chiêu ngơ ngác như đang suy tính điều gì mông lung lắm. Chương trình của Chân làm ra cũng được đánh giá là không kém phần hoàn thiện so với hai chương trình trước, nhưng cách gõ lệnh của Chân không có được nhạc tính hào hùng như của Lương, thời gian làm bài lại lâu hơn của Văn chừng 2 phút. Tuy nhiên khi ban giám khảo review lại những đoạn code Chân viết thì cả biển người bỗng sững sờ kinh ngạc. Văn cũng lặng đi vì hãi hùng khi đọc thấy trên màn hình không chỉ là những trang mã lệnh khô khan mà là cả một trường thi đại tác. Cách sử dụng cú pháp liên hoàn của 32 liên ngữ lập trình, cách đặt tên biến và tên hàm, cách khai báo các lớp và khởi tạo đối tượng của Mặc Kim Chân khéo léo đến độ đã biến toàn bộ những dòng lệnh và chú giải xen kẽ trong chương trình thành một bài thơ lục bát liên hoàn, lời lời tựa mây vần gió vũ uyển chuyển bất tận, đọc xuôi cũng không được mà đọc ngược cũng không xong. Không những thế phần mềm của Chân còn sinh thêm những yếu tố ngẫu nhiên trong cách luận giải giấc mơ, khiến kết quả trở nên vô cùng chính xác.
Tất nhiên năm đó Tích Gia Văn đành ngậm ngùi ôm giải ba. Tài năng của Tồn Toàn Lương và Mặc Kim Chân khiến chàng cảm thấy bất lực trên con đường chinh phục đỉnh cao của trình nghiệp. Có kẻ cho Văn hay rằng cả hai đối thủ trong cuộc thi hôm đó đều là đệ tử chân truyền của một đại cao thủ hiện đang ẩn thân trên hang Gió thuộc đỉnh Phan-xi-păng quanh năm mây phủ. Không chần chừ, chàng lại khăn gói quả mướp đem lễ vật leo núi tầm sư học đạo. Tới nơi, Văn gặp một cụ già lông trắng tóc xanh, gần như khoả thân đang múa hát giữa gió núi lồng lộng. Xung quanh hoa cỏ tưng bừng, chim thú tụ tập rất đông. Biết là kỳ nhân Văn vội đến quì lạy, hai tay nâng chiếc laptop cấu hình cực mạnh lên làm lễ vật, đoạn xin khấu kiến. Chỉ thấy ông già mỉm cười âu yếm, bước lại gần Văn hỏi: "Cậu xin học gì". Văn đáp: "Xin học lập trình". Ông già lại nhẹ nhàng hỏi: "Không có máy tính cậu có lập trình được không?". Văn nghe vậy thì giật mình, run tay đánh rơi cả lễ vật. Chiếc laptop tuột khỏi tay lao thẳng xuống vực sâu muôn trượng vỡ tan như cát bụi. Ông già ngắm Văn một chặp rồi cười nói: "Cậu có kỹ năng, kỷ luật và sáng tạo tốt, chỉ còn thiếu duyên dáng". Văn nghe vậy thì hoang mang quá, không dám ngẩng đầu lên. Ông già lại tiếp: "Con người vốn đã quen lập trình từ rất lâu trước khi có computer. Bác thợ săn lập trình cho đường tên mũi đạn, anh nông dân lập trình cho mùa vụ bội thu, đám thương gia lập trình cho đầu tư sinh lãi, các tình nhân lập trình để chăn gối giao hoan, bà nội trợ lập trình cho gạo cơm bếp núc, ông văn sĩ lập trình cho con chữ câu thơ. Thoảng hoặc có nhà tư tưởng vĩ đại lập trình cho phát triển của toàn xã hội, có vị hoàng đế hùng mạnh lập trình cho số phận của cả quốc gia... Chung qui lại cũng không thoát khỏi cái Chương trình lớn đã được lập trình sẵn bởi Tạo Hoá". Văn bắt đầu ngộ ra, thưa: "Vậy lập trình không máy tính là thế nào?". Ông già cười ha hả, đáp: "Người là máy, máy là người, khi không có máy thì mọi vật đều là máy, khi có máy thì máy cũng không còn là máy nữa. Làm sao tự lập trình được cho bản ngã mới là công quả vậy". Cứ thế hai thày trò một người giảng giải, một người lắng nghe. Khát thì uống sương trời ngưng đọng. Đói thì ăn chim thú rán giòn. Chốc đà mấy thu đã trôi qua.
Ba năm sau Tích Gia Văn từ biệt sư phụ hạ sơn về miền trung lập nghiệp, thành lập công ty du lịch lữ hành và khách sạn lớn nhất ở bãi biển Thiên Cầm thuộc huyện Cẩm Xuyên tỉnh Hà Tĩnh. Hàng ngày nghe tiếng sóng gió lao xao, nhìn bờ cát trắng thoải dài, ngắm hai bờ đá núi xanh ngắt. Sáng lên non chạy đua chim bướm, chiều xuống biển lặn thi cá rồng. Lấy vợ đẻ con. Ngâm thơ uống rượu. Vào mùa khách khứa thì tất bật lo toan, những lúc rảnh rang thì chơi golf tennis. Có điều lạ là Tích Gia Văn tuyệt nhiên không động đến máy tính, thiết bị, nối mạng, bảo mật, lại càng không bao giờ lập trình nữa. Thế mà thiên hạ ai cũng gọi Văn là Lập trình sư.
Đại từ điển Bách khoa thư tiếng Việt, xuất bản năm 2056, trang 4581, dòng 21 có định nghĩa về Lập trình sư: "Là lập trình viên đẳng cấp cao, tự lập trình được cho bản ngã, chương trình chạy ít lỗi, tiết kiệm tài chính, bảo mật, an toàn trước tai hoạ và môi sinh, ổn định trước nổi trôi của thế cuộc, khiến cuộc sống bản thể thêm kỳ diệu lo âu mà huyền ảo, khiến xã hội thêm đa dạng rối ren mà phong phú".
Theo định nghĩa này thì Tích Gia Văn cũng đáng được gọi là Lập trình sư vậy.
--
Ý Nghĩa được rút ra theo bạn là gì? Còn Tôi đã có câu trả lời cho mình.

Thứ Năm, 4 tháng 9, 2008

Tết Trung Thu

Sắp tới Trung Thu rồi…



Sao mà những bài hát về Trung Thu nghe yêu thế không biết.

Tết Trung Thu rước đèn đi chơi
Em rước đèn đi khắp phố phường
Lòng vui sướng với đèn trong tay
Em múa ca trong ánh trăng rằm
Đèn ông sao với đèn cá chép
Đèn thiên nga với đèn bướm bướm
Em rước đèn này đến cung trăng
Đèn xanh lơ với đèn tím tím
Đèn xanh lam với đèn trắng trắng
Trong ánh đèn rực rỡ muôn màu
...

Ký ức của mình về Trung Thu là thế nào nhỉ? Là đèn ông sao, là cái lon sữa bò đục lỗ, đốt đèn trong í rồi đẩy đi lòng vòng, là nến, là con heo dẻo, là bánh trung thu với hột vịt muối. Trung Thu còn là rộn ràng múa lân, tưng bừng dọn cỗ. Hạt bưởi thường được bóc vỏ và được xiên vào những dây thép, phơi khô từ 2-3 tuần trước khi đến hôm rằm, và đến đêm Trung Thu, những sợi dây bằng hạt bưởi được đem ra đốt sáng. Mình đã có mùa lì xì, mùa hoa phượng đỏ, mùa diều, Trung thu cũng là một mùa. Mùa Trung thu.

Nhớ Trung Thu của một năm nào đó, mấy anh chị em họ tụ tập bên nhà dì Ba. Ừa, mà hình như năm nào Trung Thu cũng hoặc là mưa, hoặc là cúp điện. Trung Thu năm đó vừa mưa vừa cúp điện. Cả một đám con nít tụ tập trên gác, hí húi chụm đầu vào nhau đốt đèn cầy. Ngoài trời mưa rào rạt, cả đám ngồi túm tụm trong ánh nến vàng lập lòe lấp lánh sắc đỏ của lồng đèn, ngồi kể nhau nghe chuyện trên trời dưới đất. Ấm áp quá đỗi.

Nhớ Trung Thu của những năm cấp 1. Tíu tít đòi ba mẹ chở đi mua lồng đèn. Thích đèn kéo quân lắm nhưng toàn mua loại lồng đèn nhỏ nhỏ dễ cầm. Trước Trung Thu một tháng, là đã thấy chộn rộn lắm rồi. Mấy nhà bên cạnh nhận hột dưa về làm nhân bánh, tụi nhỏ tối tối cứ xúm xít một góc đốt đèn cầy hay tí tởn đẩy lon sữa bò đi lắc cắc, ánh vàng của đèn cầy cũng theo đó mà quay quay. Lúc nhỏ thấy Trung Thu là một dịp gì đó rất lớn, ừ thì, Trung Thu là Tết của trẻ con mà. Hồi nhỏ thèm cái đèn lon sữa bò í lắm, thế là mẹ lụi hụi ngồi đục lỗ cái lon rỗng, nhưng lại không biết cách gắn 2 lon vô cây đẩy sao cho nó quay quay, thế là treo tòng teng lên xách đi chơi. Rồi còn trò bỏ sáp vụn vô lon sữa bò nè, nấu cho chảy ra, ngồi ngay lúc sáp còn nóng, nhúng ngay vào thao nước. Sáp sẽ cứng lại, tạo thành hình hang động rất to, rất đẹp. Ngắm chán rồi lại gom sáp, bỏ vào nấu tiếp. Rồi lại nhúng vào nước. Rồi lại nấu. Hình hang động không lần nào giống lần nào. Nhìn đẹp cứ là mê đi.

Nhớ Trung Thu của những năm cấp 2. Thằng hàng xóm nhà bên làm những con thú bằng sáp be bé đi bán. Chiều nào cũng hí hửng chạy qua đứng nhìn nó làm. Diễn tả sao ha? 1 khối thạch cao ở giữa rỗng . Khối thạch cao đó chia làm 4 miếng, mình lấy thun bó 4 miếng đó lại, rồi lấy sáp nóng đổ vô, gắm thêm 1 cái dây tim nhỏ nữa. Đợi sáp cứng và nguội, bỏ dây thun rar rồi khéo léo tách con thú bằng sáp bé tẹo đó ra là xong. Mình bao giờ cũng được ưu tiên lựa những con to nhất, đẹp nhất, dù qua toàn ngồi phá, có phụ được gì đâu. Trung Thu năm lớp 6 cả đám học sinh mới toe vào trường ngồi túm tụm ngơ ngác. Lần đó bạn Dũng ấp úng dúi vào tay mình một bông hồng (nilon ạ), nhưng khổ cái là mình không khoái bạn Dũng, mình khoái bạn Nguyên Khánh cơ. Khổ thế, bạn Khánh cứ ngồi nhìn mình cười cười, làm mình đau lòng dễ sợ . Trung Thu năm nào đó trường tổ chức ở công viên nước Đại Thế Giới. Cả đám nghịch nước trong đó, rồi đốt đèn đi lòng vòng. Lần đó vì không mang theo đồ tắm nên chỉ đứng nói chuyện với nhỏ bạn., phát hiện ra sau vẻ mặt lạnh lùng và kênh kiệu thì nó là một đứa cực kỳ dễ thương. Những năm sau trường cũng tổ chức lễ Trung Thu, thi diễn kịch chị Hằng – chú Cuội, thi cắm nến theo hình nước Việt Nam, thi xếp mâm trái cây… Trung Thu những năm cấp 2 vẫn còn háo hức.

Những năm cấp 3 chỉ sực nhớ tới Trung Thu khi thấy ngoài phố những cửa hiệu bán bánh giăng giăng sáng đèn. Và giật mình “Trời, Trung Thu rồi đó, nhanh dzậy ta!” Trung Thu không còn háo hức với lồng đèn, bánh dẻo. Trung Thu chỉ còn đơn thuần là một mốc thời gian để tự giật mình khi thấy một năm qua đi rất nhanh. Dù vậy vẫn còn yêu lắm những lồng đèn giấy kính đỏ, nhớ một thời trẻ con vừa lúi húi đốt đèn vừa nơm nớp sợ gió tạt cháy. Ánh vàng của đèn cầy nhìn qua giấy kính đỏ vẫn lung linh và rực rỡ hơn ánh đèn pin nhạt nhẽo của các loại đèn Trung Quốc. Ghét cay ghét đắng mấy cái đèn bật lên là chớp tắt và eo éo nhạc, nghe vô duyên hết sức. Còn gì là cái hồn của Trung Thu?

Trung Thu không thích ăn bánh Trung Thu. Chỉ thích mân mê mấy con heo nướng bằng bột, ngửi ngửi cái mùi bánh nướng thơm lừng. Thích ngồi nhâm nhi bánh đậu xanh với trà đăng đắng, hoặc ngồi tỉ mẩn gỡ lớp vỏ bánh bên ngoài của bánh thập cẩm rồi ăn với lòng đỏ hột dzịt muối Trung Thu - chỉ hai tiếng ấy thôi cũng dễ dàng gợi lên cho ta cái náo nức của tuổi nhỏ. Trung Thu vẫn thích đi lang thang ngoài đường, mua những lồng đèn bé tẹo bằng nắm tay, dạo khắp Sài Gòn để thấy không khí Trung Thu dường như đã lan tỏa đâu đó khắp các ngóc ngách của thành phố. Và để thấy mình vẫn còn nôn nao lắm khi nhớ về những rằm tháng 8 chưa xa…

=====Bản Quyền của blog Kẹo Ngốc===========

Để xem nguyển bản bạn có thể xem theo link sau:

http://blog.360.yahoo.com/blog-e1O1HIw5dKjOpH4LguinmKvjAQ--?cq=1&p=745


Thứ Bảy, 30 tháng 8, 2008

Softwares Free You must have in Computer.

1/Antivirus,Firewall

BKAV (Niềm Tự Hào Việt): Download Here
BitDefender v10 Free Edition : Download Here
AVG 8.0 Free :Download Here
ZoneAlarm Free Edition:Download Here
2/ Browser

Mozilla Firefox : Download Here
Opera: Download Here
3/ Updates later.... Sorry Everybody.

Thứ Ba, 26 tháng 8, 2008

Quản lý file bằng Xplorer2 Lite

Mới kiếm được cái phần mềm hay (Xplorer2 Lite), giúp quản lý file và folder dễ dàng hơn. Phải nói rằng đây là phần mềm tuyệt vời.
Link Download: Xplorer2 Lite phiên bản 1.7.1.4
Dung lượng: 2.7MB

Hướng dẫn sử dụng có thể tham khảo tại đây.

Seven things you need to know about Windows 7


Windows 7 liệu có thất bại như Windows Vista?

1. Windows 7 sẽ không "làm cách mạng"

Thay vào đó, hệ điều hành (HDH) này sẽ âm thầm tập trung vào cải tiến bộ nhân NT, vốn đã được nâng cấp từ Windows Vista và Windows Server 2008. Như vậy, các ứng dụng và phần cứng đang chạy ổn định trên Vista sẽ tiếp tục hoạt động "trơn tru" trên Windows 7, thay vì trục trặc hàng loạt như từ XP lên Vista. Mặc dù lời đồn đại về một bản "Windows mini" xem ra khó trở thành hiện thực, Microsoft hẳn sẽ phải có đối sách hợp lý từ bài học Vista không thể chạy nổi trên các máy tính giá rẻ như Asus EEE.

2. Windows 7 sẽ hỗ trợ cảm ứng đa điểm chạm

Màn hình cảm ứng đa điểm chạm của iPhone quá thành công, đến nỗi Microsoft vội vã ra lò Surface tương tự. Công nghệ này sẽ tìm được "đất dụng võ" rộng rãi hơn khi Windows Mobile 7 dành cho điện thoại đa chức năng chính thức ra mắt.

Tính năng cảm ứng đa điểm chạm trên Windows 7

3. Windows 7 sẽ có mặt đúng hẹn

Khác với thời Bill Gates - luôn hứa hẹn nhiều nhưng chẳng làm được bao nhiêu và còn trễ hẹn liên tục -Steve Sinofsky , kiến trúc sư trưởng kế tục Bill Gates luôn "trình làng" đều đặn mỗi năm bản Microsoft Office. Mặc dù Microsoft cho biết sản phẩm chính thức sẽ ra mắt 2010, Windows 7 có khả năng xuất hiện ngay từ cuối năm 2009.

4. Windows 7 sẽ kết nối chặt chẽ hơn với Windows Live

Việc Windows 7 kết nối chặt chẽ hơn với Windows Live sẽ xoá nhoà ranh giới thế giới ảo/thực. Windows Live, gói dịch vụ trực tuyến của Microsoft đang chuẩn bị bước sang thế thệ thứ ba với nhiều chức năng mới đáng chú ý như Live Mesh. Các thông tin rò rỉ cho thấy Windows 7 sẽ vươn đòi hỏi kết nối Internet cao hơn so với các phiên bản trước, và tài khoản trên Windows Live sẽ trở thành một phần quan trọng của HDH.

5. Windows 64 bit sẽ không còn bị bỏ quên

Mặc dù Windows 64 bit và 32 bit đã được ra mắt song song từ vài năm nay, Windows 7 64 bit sẽ là phiên bản đầu tiên được Microsoft để mắt tới. Vi xử lý 4 nhân sẽ trở nên phổ cập vào năm 2010 như nhân đôi hiện tại, cùng với giá RAM ngày càng rẻ sẽ là nhân tố giúp Windows 64 bit "cất cánh".

6. Ảo hoá

Công nghệ ảo hoá dưới tên Hyper-V sẽ không chỉ nằm trên máy chủ, mà sẽ xuất hiện trong cả Windows 7 cho người dùng thông thường. Công nghệ này sẽ giúp các doanh nghiệp quản lý và bảo mật tốt hơn, thậm chí giảm được cả nạn thư rác.

7. Bí mật tuyệt đối

Windows 7, và có lẽ là cả các bản Windows về sau sẽ đi theo "con đường OSX" của Apple: giữ bí mật tuyệt đối trước khi ra mắt sản phẩm. Mặc dù các đối tác của Microsoft được cung cấp thông tin toàn diện hơn hẳn thời Bill Gates, nhưng người dùng thông thường lại hoàn toàn bị "bịt mắt", ngược hẳn với những lời "hứa hẹn có cánh" của ngày xưa.

Hoàng Hải
Theo Techradar

Thứ Bảy, 23 tháng 8, 2008

Tình Huống Khó xử


Khó xử với tình huống này quá!? Ai đúng ai sai?
Click vào hình để xem rõ hơn.

Thứ Năm, 21 tháng 8, 2008

Vài bài thơ vui

Tình Yêu Trên Cát
=

Một buổi chiều gió mát
Vẽ hình em trên cát
Thì bị ăn một tát
Của một con bồ khác
Nãy giờ đang quan sát
Anh còn đang ngơ ngác
Liền ăn thêm một tát
Ôi tình yêu trên cát !!!
Thật là chua và chát.
Toàn là đất với cát
===
Tr­­uoc cỗng nhà thờ anh và em
Hai đứa hôn nhau chúa đứng xem
Chúa nhìn chúa bảo này 2 đứa
2 đứa hôn nhau chúa cũng thèm
===
Quy Tắc Về " HÔN "
=
Không được hôn bừa hôn bãi
Không được hôn sư sãi đang tụng kinh
Không được hôn người cùng giới tính với mình
Động tác chính chỉ từ đầu xuống cổ
Không được hôn băm hôn bổ
Không được hôn sấn sổ vồ người ta
Không được hôn giữa bãi tha ma
Để người chết còn nằm yên dưới mả
Khi được hôn toàn thân phải buông thả
Miệng khép hờ, không được cắn chặt môi
Cũng không được mở rộng như miệng nồi
Tránh tình trạng vi trùng chui vào miệng
Không được vừa hôn vừa nói chuyện
Đồng ý xong rồi cấm được kiện nhau
Có thể hôn vòng từ trước ra sau
Không thấy khoan khoái tuyệt nhiên không được cáu.
===

Nhận được thư em lúc nhá nhem
Mừng mừng tủi tủi mở ra xem
Trong thư em viết dăm ba chữ
"Anh ơi ngày mai nó lấy em"

Làm trai cho đáng nên trai
Lang beng cũng trải giang mai cũng từng!!!

Để tiền trong túi làm chi
Mua liều thuốc chuột phòng khi hết tiền

Sức khoẻ là vô giá. Hột xoàn mới có giá.

Học làm chi,thi làm gì
Tú Xương còn rớt, huống chi là mình

Học cho lắm tắm hổng có quần thay,
Học cho hay tắm thay hoài cái quần cũ.

Râu tôm nấu với ruột bầu,
Chồng ăn nhổ toẹt lầu bầu chê ngu!

Ai vô xứ Nghệ thì dô
Còn tui tui cứ thủ đô tui diaz`

Anh yêu em từ chân tới cổ
Còn cái đầu anh bổ làm đôi
Đem về anh bỏ vô nồi
Anh nấu, anh nướng, anh xào, anh xơi!

Những bài văn hay khủng khiếp

Đề 1: Em hãy phát biểu cảm nghĩ của mình về thân phận nàng Kiều trong thời đại phong kiến.

Bài làm:

"Kiều là 1 người con gái tài sắc vẹn toàn, song nàng đã bị chế độ phong kiến vùi vào đống bùn nhơ. Đến nỗi, chịu không nổi, nàng đã nhảy xuống sông Tiền giang tự vẫn. May thay lúc đó có một bà đảng viên đi công tác về, bà liền nhảy xuống sông cứu nàng. Sau đó, Kiều giác ngộ và đi theo con đường Cách Mạng."

Đề 2: Em hãy phát biểu cảm nghĩ của mình về việc Nguyễn Du đã để lại cho chúng ta tác phẩm Truyện Kiều.

Bài làm:

"... Nguyễn Du là lão tiền bối của chúng ta. Mặc dù tiền bối đã sớm ra đi vào một chiều gió lạnh, nhưng vẫn làm chấn động cả giới hậu bối của chúng ta, qua bí kíp võ công "Vương Thúy Kiều" hay còn gọi là "Đoạn Trường Thất Thanh". Bằng chứng là qua các kỳ thi, pho bí kíp này lại xuất hiện và làm "thất điên bác đảo" cả giới "hậu bối" chúng ta ..."

Đề 3: Em hãy tường thuật lại diễn biến chiến dịch Điện biên phủ.

Bài làm:

".... Quân địch đánh ra, quân ta đánh vào ào ào như lá tre rụng, đồng chí phe ta đánh thằng cha phe nó ghê hết sức.... Kết quả: Sau 55 ngày đêm chiến đấu oai hùng, ngày 7-1-1991, phe ta thắng phe nó, chúng ta đã giết sống được 16,200 chúng nó, phanh thây 62 máy bay (em quên mất tên của máy bay, xin cô thông cảm)"

Đề 4: Trong các tác phẩm em đã học và đọc thêm, em thích tác phẩm nào nhất ? Vì sao ? Hãy chứng minh ?

Bài làm:

" Trong kho tàng văn học VN, ca dao dân ca rất giàu tình nghĩa.... Trong các tác phẩm đó em thích nhất là tác phẩm "Tắt đèn" của chị Dậu. Vì nó đã thể hiện tinh thần chống lại sự bóc lột phụ nữ của chế độ phong kiến. Chứng tỏ chị đã bán con và chó để thể hiện tinh thần kiên quyết đó..."

Đề 5: Em hãy phân tích trình tự diễn biến tâm trạng nàng Kiều trong đoạn trích "Những nỗi lòng tê tái".

Bài làm:

"Nay hoàng hôn đã lại mai hôn hoàng". Qua đó ta thấy tên khách họ Hoàng thật là tàn nhẫn, hắn hôn Thúy Kiều đã rồi lại bắt Kiều hôn lại, làm cho Kiều ngày càng biến thành gái lầu xanh chuyên nghiệp, muốn ngóc đầu lên cũng không nổi...."

Đề 6: Em hãy cho biet sự bất công của phụ nữ dưới chế độ phong kiến. Bằng các tác phẩm đã học của Hồ Xuân Hương, Nguyễn Du, hãy chứng minh.

Bài làm:

"Sự bất công của người phụ nữ dưới chế độ phong kiến đó là: Họ không được tham dự bóng đá quốc tế, họ không được lái xe nhất là các loại xe con, xe gắn máy. Ngày nay, quyền giải phóng phụ nữ đã được củng cố. Hàng năm người ta lấy ngày 8/3 làm quốc khánh phụ nữ.."

Đề 7: Sau khi đọc tác phẩm "Tắt đèn" của Ngô Tất Tố, em có suy nghĩ gì về nhân vật chị Dậu?

Bài làm:

" Sau khi chiêu xong tác phẩm Tắt đèn của Ngô Tất Tố, em có suy nghĩ như sau: Chị Dậu là một nàng con gái có bộ lòng yêu chồng, thương con cực đại. Nàng ta rất chi dũng cảm, không sợ roi vọt. Chẳng hạn, khi thấy chồng bị đánh đập, nàng hùng dũng chưởng lại bằng mấy cú ca-ra-tê hết sức đẹp mắt..."

Đề 8: Trong bài Bình Ngô Đại cáo của Nguyễn Trãi, đoạn thơ nào đã nói lên sức mạnh và khí thế dũng mãnh của quân ta trong cuộc kháng chiến?

Bài làm:

Đoạn thơ sau nói lên sức mạnh và khí thế dũng mãnh của cha ông ta: "Đánh 1 trận giặc không kinh ngạc, Đánh 2 trận tan tác quân ta" !!!

Đề 9: Anh chị hãy phân tích hình ảnh người lính VN qua thơ ca kháng chiến chống Mỹ (điển hình như bài thơ Dáng đứng Việt Nam của Lê Anh Xuân)

Bài làm:

"... người lính của Lê Anh Xuân là một nét đẹp trong muôn vàn cái đẹp của người lính. Tuy đã gục ngã, nhưng anh cố bò mà ngồi dậy... Anh ngã xuống đường băng Tân Sơn Nhất, Anh xỉu rồi anh giải phóng quân ơi, Nhưng anh gượng ngồi trên xác trực thăng và chết đứng trong khi đang đứng bắn"

Bài làm:

"...Trên đường băng Tân Sơn Nhất, 1 anh giải phóng tự nhiên nằm đó. Một chị đi ngang thấy anh tự nhien nằm nên lại rờ vào mình anh và lắc lắc mấy cái, chị thấy anh nằm im nên nghĩ anh đã chết... Anh giải phóng quân mất đi trong mình không có 1 thứ giấy tờ, một tấm ảnh nào, kể cả giấy chứng minh nhân dân cũng không có..."

Đề 10: "Em hãy cho biết ý nghĩa của câu thơ "Bàn tay ta làm nên tất cả, có sức người sỏi đá cũng thành cơm".

Bài làm:

"Theo em nghĩ thì nếu hiểu suông thì câu này rất tối ưu là vô nghĩa vì sỏi đá thì khó có thể biến thành cơm được trừ phi các nhà khoa học VN đã chế tạo ra một chất hóa học nào mà có thể biến được sỏi và đá thành thực phẩm. Còn nếu đi sâu vào ý nghĩa của câu thơ này, chúng ta phải thấy ngay là đây không phải là những sỏi đá bình thường mà theo em nghĩ thì tác giả muốn đề cập tới các mỏ đá quí của đất nước ta. Vì chỉ có đào mỏ lấy đá quí thì mới có giá trị và có thể bán để mua cơm ăn mà thôi. Và chẳng những đào được đá quý có cơm ăn mà còn dư tiền mua mấy trăm gram thịt xào lên làm món mặn và có một tô canh nóng hổi nữa."

Đề 11: Hãy tả chiếc bồ nhà em.

Bài làm:

- Nhà em ít thóc nên không có bồ. Thóc nhà em đựng ở thúng, cót. Tuy nhiên, em có nghe bác Thạch, bạn bố em nói, bố em có bồ, nhưng không mang về nhà. Em có gặng hỏi, bố em chỉ nói: Con còn bé quá, sau này sẽ biết. Em cứ nghĩ: Bồ đựng thóc thì sao lại để nơi khác. Bác Thạch có nói, bồ của bố em dễ thương lắm, đáng yêu lắm. Bác ý bảo bồ của bố em dài, chân cao, miệng nhỏ, trông cũng nhỏ nhắn. Và thế là em hiểu, bố em có thóc, và ông ta để riêng một chỗ. Tuy nhiên em mong bồ của bố em phải to cơ, mà bố phải mang bồ về nhà cơ. Nhưng tại sao khi nói ý muốn này cho mẹ em, thì mẹ em nói, nếu bố em mang bồ về nhà, mẹ em sẽ chọc tiết. Em chẳng hiểu gì cả. Chả nhẽ bồ thóc lại là một loại động vật à? Em rất muốn nhìn thấy bồ. Và khi đó em sẽ tả chiếc bồ thật hay, thật xúc tích. Được rồi, nếu không, em sẽ gom tiền, tự kiếm bồ cho mình. Và có lẽ phải thế cô ạ!!!

Giới tính thứ tư

Xã hội ngày càng phát triển thì càng gặp nhiều trường hợp quái lạ. Ngày xưa.. nghe đến giới tính thứ 3 là đã thấy lạ rồi. Không phải mình phân biệt gì nhưng nhiều lúc bắt gặp những người thuộc thế giới thứ 3 cứ ẽo à, ẽo ọt trước mắt thấy ngứa mắt đâm ra ghét. Dù thuộc giới tính nào đi chăng nữa cũng phải đàng hoàng 1 chút. Đi lòng vòng trên Internet lại bắt gặp thông tin về giới tính thứ 4. Quái! Post gấp.
=====
Từ những năm 1940, tiến sĩ Alfred Kinsey, người sáng lập Viện nghiên cứu giới tính, tình dục và sinh sản ở Đại học Indiana, Mỹ, đã có nhiều nghiên cứu về giới tính thứ tư. Đó là những người vô tính hoặc là người có tư tưởng chống lại quan hệ tình dục

Nhiều cuộc khảo sát về giới tính đã có cùng một kết luận chung: Gần 1% dân số thuộc về giới tính thứ tư này.

Thế nhưng, thời gian gần đây, khi những người đồng tính lên tiếng về bản năng giới tính của mình, những người vô tính mới chính thức xuất đầu lộ diện.

Còn được biết đến dưới cái tên những người không biết “yêu”, người thuộc thế giới này có thể được chia ra làm hai loại: Không yêu vì chính bản thân họ chưa từng có những khát khao và những người chọn sống mà không cần quan hệ thể xác. Họ chưa bao giờ có khao khát trước chuyện thể xác. Đặc biệt, họ không cho rằng đó là một vấn đề đáng quan tâm.

Thoạt đầu, nhìn vào biểu hiện bên ngoài, các bác sĩ tâm lý dễ lầm tưởng người vô tính với người mắc chứng lãnh cảm bệnh lý vì cả hai đều có nguyên nhân từ vấn đề sinh lý tự nhiên.

Tuy nhiên, sự khác biệt giữa họ là người vô tính hoàn toàn không có nhu cầu thay đổi điều này. Họ không có những rối loạn về sinh lý như người bị lãnh cảm.

Họ không bao giờ có cảm giác bị quyến rũ bởi vẻ bề ngoài của người khác, cũng không có những khao khát tiềm tàng bên trong.

Có người từng nói đùa rằng người vô tính không bao giờ sợ “sét” đánh vì họ chẳng bao giờ gặp tiếng sét ái tình cả.

Trong một nghiên cứu mới đây của viện Kinsey, một người phụ nữ tiết lộ rằng: “ Tôi đã thử bằng cách tự làm mình sung sướng nhưng không có cảm giác gì”.

Một người đàn ông tự nhận mình là người vô tính cho biết:” Khi thấy mình không có khao khát tình dục với phụ nữ, tôi nghĩ mình bị đồng tính. Sau đó, tôi lại phát hiện ra rằng mình cũng không có cảm xúc với những người đồng giới. Đơn giản, tôi chẳng thấy điều đó hứng thú. Dù vậy, tôi chẳng thấy mình bất bình thường”.

Nhiều người sẽ thắc mắc liệu người vô tính có mối quan hệ thân mật với người khác giới hay không. Câu trả lời là “có”.

Những người vô tính cũng có nhu cầu về mặt tâm lý như người khác. Tuy nhiên, các mối quan hệ của họ chỉ là sự giao tiếp, chia sẻ, giúp đỡ nhau trong cuộc sống. Mối quan hệ đó như một tình bạn thân thiết được gắn kết một cách đặc biệt.

David Jay, 28 tuổi, ở thành phố St.Louis, Mỹ, cho biết: “Tôi từng thử âu yếm bạn gái và phát hiện ra nó chẳng khác gì khi tôi ôm cha mình. Khi gần nhau, tôi chẳng thấy có ý nghĩa gì dù “nó” cũng như của những người khác”.

“Tôi và bạn gái vẫn duy trì mối quan hệ những chúng tôi đã loại bỏ yếu tố tình dục ra ngoài. Điều đó khiến cả hai thoải mái, vui vẻ hơn”.

Jay chính là người sáng lập ra diễn đàn AVEN (Asexual Visibility and Education Network), nơi gặp gỡ và giao lưu của những người vô tính trên thế giới. Diễn đàn hiện có gần 25.000 thành viên từ khắp mọi quốc gia.

Theo quan điểm của Jay và các thành viên của AVEN, một số người bị lãnh cảm thực ra là người vô tính. Họ bị xã hội mặc định là có bệnh, do đó, họ không dám bộc lộ việc bản thân mình hoàn toàn không có khao khát giới tính.

Theo bách khoa về các loại bệnh tâm thần (Diagnostic and Statistical Manual of Mental Disorders), để được coi là người lãnh cảm, người đó phải căng thẳng, bất an với một việc gì đó.

Nếu một người không có nhu cầu tình dục và không thấy chuyện đó là bất thường, họ hoàn toàn bình thường.

Ngược lại, một người không có khả năng sinh lý, nhưng tâm thức lại bị ám ảnh bởi chuyện gối chăn, nghĩa là cơ thể và suy nghĩ không đồng điệu, người đó có bệnh.

Người vô tính chọn lựa một cách có ý thức về cuộc sống không có chuyện quan hệ nam nữ của mình. Họ từ chối việc “chung đụng” với người khác. Họ sống và quan tâm tới nhu cầu của cá nhân hơn là cố gắng hết sức để làm hài lòng “nửa kia” của mình.

Ngoài những người chưa từng có kinh nghiệm thực tế trong quan hệ phòng the, người thuộc giới tính thứ tư còn dung nạp cả những người từng có cuộc sống riêng tư phóng khoáng, nhưng đã chán ngán và muốn thoát ra khỏi kiểu sống cũ.

Do đó, người vô tính không phải là những người bất lực. Họ hoàn toàn có “khả năng”, chỉ có điều họ không muốn dùng đến nó.

Vấn đề lãnh cảm và vô tính ở con người vẫn còn là một đề tài khá mới mẻ với giới khoa học. Ngay cả những nhà nghiên cứu chuyên về giới tính cũng chưa thực sự hiểu hết về lĩnh vực này.

Như đã nói ở trên, giới tính thứ tư không chỉ bao gồm người vô tính mà còn có những người chống lại tình dục.

Khảo sát cho thấy có hai kiểu chống lại tình dục. Một là những người quá yêu bản thân và hai là người chống tình dục theo phong trào. Những người này thuộc dạng tham gia một cách tự nguyện.

Người mắc chứng quá yêu bản thân thường cho rằng không ai xứng đáng được chạm vào cơ thể của mình. Họ luôn cấm đoán hoặc lẩn tránh người yêu, bạn đời trong việc quan hệ thể xác.

Với họ, quan hệ thể xác làm mất đi vẻ đẹp cơ thể. Một số người yêu quý bản thân đến mức thích tự chụp ảnh khoả thân để ngắm nghía và “tự sướng” với chính mình.

Khác với những trường hợp trên, người chống tình dục theo phong trào thường là những nhóm, hội tôn giáo. Họ tin rằng tình dục sẽ khiến các mối quan hệ xã hội không lành mạnh.

Đây là những người có nhu cầu giới tính bình thường và có đầy đủ khả năng sinh hoạt như bao người khác, nhưng họ chọn việc sống mà không có tình dục như một triết lý của bản thân.

Các phong trào chống tình dục thường dựa trên quan điểm đạo đức. Có người cho rằng mối quan hệ đi kèm với tình dục sẽ trở nên rối rắm khi sự cuốn hút giới tính giữa hai người chuyển hướng đến một nhóm người thứ ba, dẫn đến việc mất niềm tin vào con người.

Có người cho rằng tình dục là một trở ngại lớn cho việc phát triển về mặt tâm hồn.

Bên cạnh đó, lại có quan điểm cho rằng quan hệ tình dục làm phát tán virus gây bệnh lây nhiễm qua đường tình dục và khiến con người bộc lộ bản năng động vật.

Quan điểm khác cho rằng tình dục làm tăng dân số thế giới, do đó ảnh hưởng đến môi trường sinh thái và dẫn đến sự diệt vong.

Với tư tưởng chống lại tình dục, những người này thường chọn sống đơn độc hoặc sống với người có cùng quan điểm.

Ta có thể xem họ như những người dẫn đầu các phong trào xã hội, nhưng không thể xem họ bị bệnh. Phần lớn những người này có tư tưởng tôn giáo ăn sâu. Không phải tôn giáo kêu gọi họ từ bỏ quan hệ vợ chồng mà vì họ chọn sống theo quy tắc đạo đức do bản thân đặt ra.

Chấp nhận tình trạng của mình, những người vô tính lại thấy khó khăn trong việc thừa nhận với đối phương chuyện không khao khát tình dục. Tuy nhiên, khi được hiểu và chấp nhận, mối quan hệ đó vẫn có sự gắn bó không kém các mối quan hệ của người bình thường.

Mỹ Anh, 25 tuổi, một phụ nữ vô tính cho biết: “Chồng tôi không bao giờ ép tôi quan hệ. Trước khi cưới, tôi đã kể toàn bộ sự thật và anh ấy tôn trọng tôi. Chúng tôi kết hôn, sống với nhau, vẫn ôm và hôn nhau nhưng đó chỉ là cử chỉ của những người trong gia đình chứ không xuất phát từ sự hấp dẫn giới tính”.

Mỹ Anh thật sự may mắn khi tìm được người bạn đời thông hiểu mình. Còn phần lớn trường hợp khác, người vô tính chọn cho mình một cuộc sống đơn độc để không làm ảnh hưởng đến người khác.

Cây kim trong bọc tránh sao khỏi ngày bị lòi ra, việc trò chuyện với đối phương là rất quan trọng. Đừng để đến khi cưới nhau rồi mới vỡ lẽ, việc đó sẽ làm tổn thương và lỡ dở cuộc đời của nhau.

Dù có sửng sốt khi được tin tưởng trao gửi sự thật, bạn cũng nên tôn trọng họ, đặc biệt khi đó là người thân của mình.

Theo Tiếp Thị Gia Đình

Thứ Tư, 20 tháng 8, 2008

ctfmon.exe và svchost.exe là gì?

svchost.exe là tên một tiến trình chủ (process) cho các dịch vụ hoạt động từ những thư viện liên kết động. Vào thời điểm trước đây, Microsoft đã chuyển tất cả chức năng từ dịch vụ bên trong Windows vào các tập tin .dll thay vì các tập tin .exe. Tuy nhiên, ta lại không thể kích hoạt trực tiếp lên các tập tin thư viện động (dll) để thực thi chúng, do đó tiến trình svchost.exe ra đời.

Việc bạn thấy có khá nhiều các tiến trình svchost.exe chạy cùng lúc trong phần Processes hay Services (trong Windows Vista) từ Task Manager là do có nhiều dịch vụ của Windows cùng được tải khi hệ điều hành khởi động. Nếu gộp tất cả dịch vụ vào cùng một tiến trình svchost.exe thì khi có trục trặc nhỏ xảy ra, tất cả dịch vụ sẽ bị ngưng trệ dẫn đến việc hệ điều hành ngưng hoạt động. Đây là lý do chính của việc tách các dịch vụ ra thành các phần khác nhau và hoạt động dưới một tiến trình svchost.exe.

Để tắt các dịch vụ đang chạy trong hệ điều hành, bạn vào Start - Run, gõ services.msc rồi lần lượt tìm đến các dịch vụ cần khóa. Tuy nhiên, cần phải biết chắc chúng không phải là những dịch vụ hay nhóm dịch vụ chủ chốt. Cách tốt nhất là sử dụng tiện ích Process Explorer miễn phí của SysInternal trực thuộc Microsoft để nhận diện rõ ràng dịch vụ hay tiến trình qua các thông tin mà tiện ích này cung cấp.

Tương tự như svchost.exe, ctfmon.exe là tiến trình điều khiển thanh ngôn ngữ trong Microsoft Office (Office Language bar) và AUI (Alternative User Input), tạm gọi là phương thức nhập thay thế của người dùng như nhận diện giọng nói, nhận diện chữ viết tay, bàn phím dạng phím Đông Á... nếu sử dụng các phương thức trên, bạn nên để ctfmon.exe chạy thường trú trong hệ thống.

Sau đây là cách thức khóa ctfmon.exe và gỡ bỏ hoàn toàn khỏi hệ điều hành:

Gỡ bỏ "Alternative User Input" trong Office 2003 và Windows XP, ta vào Control Panel, Add/Remove Programs, nhấn chọn lên Microsoft Office 2003 - Add or Remove Features và phải đánh vào dấu chọn "Choose advanced customization of applications" trước khi click "Next" để tiếp tục.

Tìm đến phần "Office Shared Features - Alternative User Input" rồi chọn "Not Available" để ngưng sử dụng.

Ngưng sử dụng Alternative User Input

Bước kế tiếp là khóa từ trong Windows XP bằng cách vào "Control Panel - Regional and Language Options", tìm đến thẻ Languages và nhấn vào "Details" ở phần đầu tiên. Kế đến, chọn thẻ "Advanced", chọn "Turn off advanced text services", nó sẽ tắt ctfmon nhanh chóng.

Đánh dấu chọn vào "Turn off advanced text services"

Trong Windows Vista, việc khóa ctfmon có vẻ dễ dàng hơn. Bạn cũng vào Control Panel - Regional and Language Options rồi chọn "Change keyboards or other input methods". Trên thẻ "Keyboards and Languages" chọn "Change keyboards", giao diện trở lại tương tự với Windows XP, chỉ việc thực hiện gỡ bỏ những dịch vụ mở rộng đã cài trong danh sách khác với danh sách bàn phím ngôn ngữ mặc định.

Gỡ bỏ những dịch vụ mở rộng không cần thiết

Bước kế đến là loại bỏ ctfmon ra khỏi danh sách khởi động bằng cách vào Start - Run, gõ msconfig, chọn thẻ Startup trong hộp thoại "System Configuration Utility", bỏ chọn ctfmon. Nếu không thành công, ta lại loại bỏ phần đăng ký phần thư viện động (*.dll) chạy các dịch vụ nhập thay thế bằng cách thực thi hai dòng lệnh, vào Start - Run, gõ cmd. Kế đến, bạn lần lượt gõ hai dòng lệnh bên dưới:

Regsvr32.exe /u msimtf.dll

Regsvr32.exe /u msctf.dll

Khởi động lại hệ thống để hoàn tất việc khóa và gỡ bỏ ctfmon. Tuy vậy, cả ctfmon.exe và svchost.exe đều không hẳn là nguyên nhân gây ra tình trạng làm chậm hệ thống như bạn đã nêu. Có thể sau một thời gian sử dụng, Windows trở nên ì ạch do nhiều chương trình được cài vào kéo theo hàng loạt dịch vụ riêng của chúng, hoặc bạn nên thực hiện việc chống phân mảnh ổ đĩa (defrag) khoảng ba tháng/lần. Quan trọng nhất là luôn cập nhật và mở chương trình anti-virus ở chế độ thời gian thực để chống các virus, trojan giả mạo các dịch vụ của Windows và chạy thường trú khi hệ điều hành khởi động.

(Sưu tầm từ Internet)

NIIT: Mượn danh học bổng để trục lợi?

Học viện Công nghệ Thông tin NIIT: Mượn danh học bổng để trục lợi?

Một chương trình học bổng (HB) khá rầm rộ vừa được Học viện Công nghệ Thông tin NIIT công bố, đã bắt đầu cho học viên (HV) đăng ký dự tuyển từ ngày 4.8 và kết thúc vào ngày 23.9. Tuy nhiên khi phân tích sâu vào chương trình, mới thấy đây chỉ là chiêu bài của một vụ kinh doanh vớ bộn.

"Học bổng"

Chương trình HB của NIIT được công bố trong cuộc họp báo tại TPHCM, đồng thời cũng được đăng tải trên website tại địa chỉ: niit.vn. Dự kiến, chương trình sẽ cấp 2008 HB trên phạm vi cả nước, trong đó có 38 suất HB toàn phần 100% (học phí từ 2.100-3.000USD/suất tuỳ TS trúng tuyển học chương trình nào), 157 suất HB 40%, 234 suất HB 20% và còn lại (1.579 suất) là HB 10%. Dựa vào kết quả thi tuyển (năng khiếu, Anh văn và phỏng vấn sau đó), NIIT sẽ ấn định mức HB cho HV.

"Thắp lửa khát vọng IT với 2008 HB đào tạo chuyên viên CNTT quốc tế", "với mục tiêu khuyến khích mọi cá nhân, và đặc biệt là các bạn vừa tốt nghiệp tú tài 2008 và các bạn sinh viên"... Đó là những lời quảng cáo rất kêu từ NIIT.

Ai hỗ trợ ai?

Nếu chỉ đọc qua những con số rất dễ bị choáng ngợp. Theo thông tin từ Trung tâm NIIT Nhà Rồng (TPHCM), mức học phí khoá 2 năm (chuyên viên) là 2.140USD, khoá 3 năm 3.000USD. Dự kiến tổng giá trị HB của NIIT hỗ trợ gồm: 38 suất HB toàn phần trị giá (tối đa) 114.000USD; 157 suất HB 40% trị giá 134.392USD; 234 suất HB 20% trị giá 100.152USD; 1.579 suất HB 10% trị giá 337.906USD.

Tổng cộng, NIIT sẽ "chi ra" khoảng 686.450USD (11,6 tỉ đồng, nếu tính tỉ giá 1USD "ăn" 17.000 đồng). Trên thực tế, NIIT đưa ra ràng buộc HV phải đóng tiền một lần và đóng tiền trong vòng bảy ngày mới được nhận các mức HB từ 10%-40%. Điều kiện này đã làm thay đổi bản chất của chương trình HB, biến nó từ chương trình mang tính hỗ trợ, xã hội trở thành chương trình mang tính mưu lợi để kinh doanh.

Cụ thể, nếu các HV phải đóng tiền một lần từ đầu cho cả khoá (giả thiết khoá hai năm), thì tổng số tiền phải đóng từ những HV được hưởng HB là 3.643.350USD (từ mức HB 40% là 201.588USD, từ mức 20% là 400.608USD, từ mức 10% là 3.041.154USD), quy ra tiền Việt gần 62 tỉ đồng (tính theo tỉ giá 1USD ăn 17.000 đồng). Số tiền trên nếu gửi tiết kiệm kỳ hạn hai năm, lãi suất 15%/năm (biểu lãi suất Sacombank áp dụng từ ngày 30.7), thì tổng lãi thu về khoảng 18,5 tỉ đồng, trừ cho khoản "chi ra", NIIT vẫn còn bỏ túi gần 7 tỉ đồng.

"Mượn đầu heo nấu cháo"?

Với chương trình trên, một mặt NIIT mượn danh nghĩa trao HB với mục đích tốt đẹp để PR, làm thương hiệu; một mặt khác, NIIT đã có bài tính ngấm ngầm trục lợi. Theo một số chuyên gia trong ngành, những HV được nhận HB, có thể chêm vào những lớp chưa đủ số lượng HV (sĩ số chuẩn 20 học viên/lớp) khai giảng trong các tháng 8, 9 hoặc muộn hơn. Làm như thế, NIIT không phải mất gì thêm nhiều, mà chi phí có thể san sẻ qua cho các HV học đóng tiền gánh bớt.

Trên thực tế, HB của NIIT được cung cấp bằng chương trình đào tạo chứ không phải bằng tiền mặt, trong khi khoản thu về lại hoàn toàn là tiền mặt, như vậy NIIT bỏ "con săn sắt" để bắt... "con cá mập", lợi cả đôi bề. Hàng chục tỉ đồng thu trước NIIT không chỉ có thể gửi tiết kiệm, mà còn có thể đầu tư vào việc khác sinh lãi cao hơn.

Với cách làm trên, về thực chất NIIT không hề cấp HB cho HV với mức từ 10%-40%, mà ngược lại giống như một kiểu "mượn đầu heo nấu cháo". Điều này rõ hơn khi được biết, trường hợp HV đóng học phí từng tháng, NIIT chỉ giảm cho họ trong sáu tháng đầu, tính ra chỉ giảm lần lượt 2,5%, 5%, 10% cho cả khoá (đối với loại HB 10%, 20% và 40%). Chưa hết, sau khi HV được xét cấp HB phải nộp đặt cọc 150.000 đồng, nếu sau đó vì lý do gì HV không thể theo học thì mất luôn khoản tiền này.

Thế Lâm (Theo Laodong.com.vn)

Thứ Ba, 5 tháng 8, 2008

Thi trượt, con xin lỗi! & Những phản hồi.

Thi trượt, con xin lỗi!

Con biết những dòng tâm sự này sẽ chẳng bao giờ tìm lại được quá khứ một tháng trước, nhưng con chỉ muốn cảm ơn bố mẹ đã mang lại cho con niềm tin vào cuộc sống.

Khi đi học, mọi người thường bảo nhau rằng: “Đại học là con đường duy nhất để vào đời” nhưng bây giờ con đã hiểu đậu hay rớt đại học chỉ là một va vấp nhỏ trong cuộc đời và khi lớn lên mẹ dạy rằng còn nhiều thứ phải vấp ngã nữa: đó là thành công bị trì hoãn.

Việc thi trượt là điều con không hề mong muốn nhưng nó vẫn xảy ra như quy luật tất yếu “kẻ thắng người thua” bố mẹ ạ! Song, con không hề do dự để bước lùi mà dám đối mặt với điều ấy. Và đại học là con đường nhanh nhất để thành đạt chứ không phải con đường duy nhất phải không bố? Vì vậy con vẫn cảm ơn bố mẹ đã chia sẻ cùng con…

Bản thân con là một kẻ thất bại nhưng phải dám đối mặt với những gì xảy ra bởi nếu bây giờ ngồi tự trách mình cũng chỉ là sự yếu hèn của một học sinh trường chuyên. May mắn thay, con đã có cơ hội nhìn nhận lại khuyết điểm của mình, thấy rõ ưu điểm và tìm ra con đường đi tiếp trong cuộc sống.

Con từng mang gánh nặng trên vai của một học sinh trường chuyên, của một lớp trưởng, một người con đầu trong gia đình... nhưng mọi thứ bây giờ chỉ là phía sau. Con sẽ phải gặp bố mẹ, nói chuyện với thầy cô, bắt tay bạn bè nhưng sẽ với tư cách một thằng con trai bản lĩnh, đúng không ạ? Con biết sẽ có rất nhiều bạn cũng đang trong tâm trạng này nhưng các bạn hãy nghĩ rằng mọi thứ đã xảy ra và điều cần làm lúc này là dũng cảm đứng dậy bắt đầu lại.

Hãy bắt đầu mọi thứ với bố mẹ rằng: “Con xin lỗi... nhưng con sẽ làm được!”.

HUỲNH LƯU ĐỨC TOÀN (THPT chuyên Lê Quý Đôn)

==

Thi trượt - nhưng không thất bại...

Bên cạnh những thí sinh đạt điểm cao trong kỳ thi tuyển sinh đại học (ĐH) vừa qua, còn rất nhiều bạn trẻ khác chung hoàn cảnh với Đức Toàn: dù rất nỗ lực nhưng chưa chạm ngõ được cánh cổng ĐH! Song, như bạn Đức Toàn đã chia sẻ: mọi thứ đã xảy ra và điều cần làm lúc này là dũng cảm đứng dậy bắt đầu lại.

Suy nghĩ ấy đã nhận được hơn 100 email gửi về cho Tuổi Trẻ Online, chúng tôi xin trích đăng cũng như một sự chia sẻ với bạn Đức Toàn và nhiều thí sinh khác cho một khởi đầu mới...

"Con sẽ không trở thành một kẻ thất bại"!

* Mình rất hiểu và thông cảm, dù hiện giờ mình chưa biết điểm chuẩn trường mà mình đăng ký nhưng mình biết chắc mình đã trượt. Một tâm trạng không thể nào tả được, dường như mọi ước mơ, mọi dự định cho tương lai đều sụp đổ.

Đối với bố mẹ mình cũng thế, bố từng nói: "Con là người luôn làm cho bố hãnh diện" vì suốt các năm học trung học cơ sở và phổ thông chưa bao giờ con lọt khỏi top 3 của lớp, nhưng có lẽ lần này bố mẹ thất vọng lắm, phải không ạ? Con biết rất rõ điều đó mặc dù bố mẹ không nói gì về kết quả của con. Điều đó làm con tự thắc mắc với chính mình rằng phải chăng mình đã mang quá nhiều tội lỗi?

Gia đình mình không khá giả gì nhưng bố mẹ chưa từng để con thiếu thốn trong học tập và sinh hoạt, vậy mà giờ con đã làm bố mẹ thất vọng! Con thật là người có lỗi phải không? Thế rồi sau những ngày con lầm lì không nói gì như kiểu tự dằn vặt chính mình, bố cũng đã lên tiếng: "Con cứ yên tâm, năm nay trượt năm sau thi lại không có gì phải lo, đừng nản chí là được. Học tài thi phận mà con, làm hết sức mình và quyết tâm là được!".

Lời của bố mãi in sâu, thà rằng bố mẹ hãy la mắng thì có lẽ con sẽ cảm thấy nhẹ nhàng hơn. Nhưng thật sự những lời nói đó đã làm con thức tỉnh "đứa con thất bại" đang lạc lối. Con cảm ơn bố mẹ nhiều lắm, chính bố mẹ là niềm an ủi và chỗ dựa tinh thần lớn nhất cho con.

Con xin lỗi và con hứa chắc rằng mình sẽ cố gắng để không trở thành "một kẻ thất bại" để bố mẹ yên lòng! hansonboyv@

Thành công không chỉ là đậu ĐH

* Mình rất hiểu với nỗi khổ tâm của bạn hiện giờ, gánh nặng của bạn đúng là không nhỏ: một học sinh trường chuyên, một lớp trưởng, một đứa con đầu trong gia đình, một người anh phải làm gương cho những đứa em sau... Nhưng bạn hiểu được ĐH không phải là con đương duy nhất thì mình chúc mừng bạn. Có nhiều người rớt ĐH rồi có nhiều việc làm rất đáng trách.

Mình nghĩ bạn nên luyện lại để thi lại ĐH năm sau, tuy ĐH không phải là con đường duy nhất nhưng dù sao cũng là con đường dễ thành công nhất. Mặt khác, ba mẹ bạn sẽ vơi đi phần nào nỗi buồn khi con mình rớt ĐH.

Chúc bạn có lựa chọn đúng!

Trungthuong_bk2006@

* ĐH không phải là con đường duy nhất dẫn đến thành công, ĐH chỉ là con đường ngắn nhất để thành công. Phía trước vẫn còn rất nhiều con đường, chắc gì khi bạn đậu ĐH mới có thành công? Nếu ai nói thế thì người đó đã sai. Thành công không phải do đậu ĐH, mà là do chính bản thân chúng ta tạo ra.

Người xưa có câu: "Thất bại là mẹ thành công". Tôi cũng là một trong số những thí sinh dự thi ĐH&CĐ năm 2008. Tuy tôi không đậu nhưng tôi sẽ phải nỗ lực hơn nữa vì ước mơ vẫn còn đó. Và phần thưởng dành cho những ai luôn nỗ lực đó là sự thành công.

Ở đời còn rất nhiều sự va chạm, rớt ĐH cũng là một phần trong đó. Đây cũng là một cơ hội để chúng ta rèn luyện sự chịu đựng của mình, vì còn có rất nhiều chuyện mà nó đòi hỏi chúng ta phải có một sự chịu đựng hơn thế nữa.

Đúng là rớt ĐH sẽ làm cho cha mẹ buồn, cảm thấy hổ thẹn với bè bạn nhưng chúng ta phải can đảm chấp nhận sự thật, có thế ta mới được thành công. Và thành công ở đây chính là sự khâm phục của mọi người. Trondoibenem99920062000@

* Hiện tôi là sinh viên của một trường ĐH, cũng từng thi ĐH và cũng từng trượt ĐH. Một anh chàng mà thành tích học tập khiến mọi người phải noi gương, thế mà chẳng thi đậu nổi ĐH. Những gì bao năm gặt hái được thành ra công cốc. Nỗi buồn không chỉ riêng tôi, mà cả gia đình họ hàng, thầy cô, bạn bè... Mọi thứ trở nên xa vời, chán nản, mọi cảm giác tồi tệ nhất luôn tràn ngập trong tôi.

Buồn chán đôi lúc tôi thấy mọi thứ tối tăm, cay đắng trong những lời nói của cha, ánh mắt buồn của mẹ. Đôi lúc tôi không còn biết mình phải làm gì nữa. Tôi cảm thấy mình thật có lỗi với tất cả mọi người và mình là gánh nặng cho cuộc sống của họ. Tôi đã như thế đó. Nhưng rồi cho dù thế nào đi nữa thì cuộc sống vẫn phải tiếp tục. Đã đến lúc tôi phải đối diện với những sự thật cay đắng đó và trong cuộc sống còn hơn thế nữa. Đã đến lúc mình phải lựa chọn con đường cho bản thân. Dừng lại hay là ngẩng cao đầu bước tiếp.

Và tôi đã không lùi bước, không bỏ cuộc. Vì những ước mơ mình đã dám ước mơ, để lấy ý chí và nghị lực vươn lên, vượt qua những thử thách của cuộc sống. Và vì cơ hội không chỉ có một lần nếu mình không bỏ cuộc. Hôm nay tôi đã là một sinh viên, có cơ hội tiếp bước ước mơ của mình. Và hôm nay nhìn lại những ngày tháng đã qua, tôi mới hiểu rõ hơn câu nói "cuộc sống không có gì là không thể", điều quan trọng là chính bản thân dám chấp nhận những thất bại, dám đối diện với chính mình và dám ước mơ...

Xin_loi12@

* Mình rất hiểu bạn vì mình cũng đang trong hoàn cảnh như bạn. Đã từng là một cô học trò giỏi nhất lớp, học trong một lớp chuyên của trường và giờ đây kết quả mình nhận được là rớt đại học và mình vô cùng thất vọng. Mình đã khóc rất nhiều vì mình chính là hi vọng của gia đình, vậy mà...

Nhưng sau thời gian nghĩ rằng mình sẽ không thể đối mặt với điều đó, giờ thì mình cảm thấy đã ổn hơn. Mình đã hiểu rằng không phải ai cũng thành công ngay khi bước vào đời và rớt đại học không phải là kết thúc mọi chuyện.

Mình sẽ vào trường đại học chắc chắn là vậy bởi vì còn một năm nữa để mình thực hiện ước mơ đó. Và cũng sẽ có những con đường khác để thành công không chỉ riêng cánh cửa đại học. chanhngot.lovely@

Đối mặt là dũng cảm

* Chào bạn. Bạn thật dũng cảm khi đối mặt với mọi người nhất là những người dành cho bạn tình cảm và lòng tin nhiều nhất. Tôi cũng là một người đang rơi vào hoàn cảnh như bạn, mọi người đã rất hi vọng vào tôi một lớp phó luôn đứng đầu lớp về kết quả học tập; vậy mà một kỳ thi làm cho tôi mất tất cả. Điều đó làm tôi buồn chán và không dám đối mặt với mọi người, nhưng khi đọc bài viết của bạn tôi tự đặt ra câu hỏi: "Tại sao mình không thể làm được như bạn".

Câu hỏi đó cứ quanh quẩn trong đầu tôi và tôi thấy mình thật là hèn nhát. Một ý nghĩ đối mặt với mọi người đã được xây dựng trong đầu tôi nhờ có bài viết của bạn. Tôi rất cảm ơn bạn nhờ có bài viết này mà tôi thấy hi vọng hơn vào cuộc sống. Tôi tin và mong rằng bạn sẽ là người thành công trong cuộc sống. anhsangbienxanh_68@

* Con trai, đọc những dòng tâm huyết của con, cô thấy lòng mình nhẹ nhõm và mong rằng con của cô cũng nhận ra được điều như con đang nghĩ. Nếu đậu được đại học thì tốt quá, vì như con nói đó là con đường ngắn nhất để mình đi tới, nhưng đó chưa phải là đỉnh điểm của cuộc đời, bởi vì sẽ còn những chặng tiếp theo với muôn vàn khó khăn và thử thách.

Cuộc đời là sự chiến đấu không ngừng, có thể mỗi người có những điểm xuất phát khác nhau và có những cơ hội khác nhau, nhưng để đạt được mục đích thì ai cũng phải nỗ lực không ngừng, nhưng cơ bản là luôn luôn phải giữ vững lòng tin và niềm tin.

Con trai, không đậu đại học thì có sao đâu. Còn nhiều con đường trước mặt con đó, hãy tự tin chọn đi và thực hiện bằng cả quyết tâm. Ba mẹ, thầy cô, bạn bè và cô tin rằng con sẽ vững vàng, trưởng thành lên sau lần vấp ngã này, nhưng nhớ nhé đừng để thất bại lặp lại nhé con trai.

Một bạn đọc

* Mình thật sự rất thông cảm với bạn, bởi vì mình cũng như bạn, cũng là đứa con ba mẹ đặt niềm tin rất lớn; vậy mà mình đã làm ba mẹ thất vọng về mình. Thật sự mình không biết đối mặt với nó như thế nào nhưng khi đọc xong những dòng bạn viết mình đã biết phải đối mặt như thế nào rồi!

Thật sự cảm ơn bạn! NGUYỄN THỊ NGUYỆT

===

Lối đi ngay dưới chân mình

Vào đại học là ước mơ của hầu hết bạn trẻ, nhưng vì thế nó trở thành áp lực, nỗi ám ảnh của không ít bạn trẻ khi ước mơ ấy không thể thành hiện thực trong kỳ tuyển sinh năm 2008.

Nhưng sau những chia sẻ của bạn Huỳnh Lưu Đức Toàn trong bài Thi trượt, con xin lỗi có thể nhiều bạn đã nhận ra "đây chỉ mới là cú vấp ngã nhỏ trong cuộc đời và quan trọng là lối đi ngay dưới chân mình"...

"Con sẽ không thất bại lần nữa!"

* Buồn lắm! Khi biết rớt đại học mình không còn tâm trí nào để nghĩ đến tương lai cả, suốt ngày mình cứ vùi đầu vào chơi game, ăn, ngủ, xem phim. Đó là tất cả những nguyên nhân dẫn đến thi rớt đại học nhưng giờ là cái để mình quên đi hiện thực đau buồn này.

Dường như mình đã buông xuôi tất cả, không nghĩ đến nộp NV2, không muốn học nữa. Đọc bài của bạn Đức Toàn xong mình thấy sao mình ngốc nghếch và yếu hèn quá. Mình thật có lỗi với bố mẹ và chị của mình quá!

Mẹ ơi! Con sẽ cố gắng vượt lên, sẽ thực hiện được lời hứa với mẹ mặc dù đời còn nhiều vấp ngã to lớn hơn cú vấp ngã này. Hãy tha lỗi cho con mẹ nhé!

NGUYỄN QUỐC ANH

* Dù biết trước con không thể bước vào cánh cửa ngôi trường đại học mà con hằng mơ ước nhưng con vẫn hi vọng mẹ à. Con hi vọng dù niềm tin ấy nhỏ nhoi đến mức nào.

Nhìn gương mặt đã thấm đẫm những sóng gió của cuộc đời, nhìn nghị lực phi thường của mẹ mà con vươn lên, con càng nuôi quyết tâm. Gia đình mình không hạnh phúc như những gia đình khác, mẹ đã một mình dạy dỗ con. Để có thể lo cho tương lai của con, mẹ không quản mệt nhọc, ban ngày đi làm, buổi tối đến giảng đường. Và sự cố gắng của mẹ làm con luôn tự hứa với chính con rằng con sẽ thành công.

Trong suốt thời gian học cấp I, cấp II và cấp III con chưa bao giờ làm mẹ thất vọng, con là học sinh giỏi suốt 12 năm. Mẹ từng nói mẹ rất hạnh phúc khi con luôn là niềm tự hào của mẹ.

Nhưng mẹ ơi bây giờ chính con đã làm mẹ thất vọng, con đã không thành công với ngôi trường con mơ ước. Có lúc con khóc và thấy mọi thứ chấm hết, nhưng mẹ đã không giận con .

Con nhớ như in đêm mẹ ôm con vào lòng mà nói: Mẹ không buồn vì con thi trượt nhưng mẹ buồn vì con đã không có nghị lực để vượt qua mọi chuyện. Đại học không phải là con đường cuối cùng con à, có lẽ con không mở được con đường đó nhưng không phải mọi thứ đã chấm hết. Hãy tự đứng dậy khi con vấp ngã!

Cảm ơn mẹ, cảm ơn vì con có mẹ. Bây giờ con đã có niềm tin để quyết tâm thi lại lần nữa. Mẹ hãy tin, con không làm mẹ thất vọng đâu. Con mong muốn mẹ hãy luôn tự hào và hạnh phúc vì con như chính con luôn tự hào và may mắn khi có mẹ.

Đây là những lời yêu thương và cảm ơn chân thành con gửi đến mẹ. Con yêu mẹ. Và mong muốn rằng những phụ huynh có con thi trượt trong kỳ thi năm nay sẽ động viên, an ủi và luôn tự hào rằng con mình có thể đứng dậy và thành công!

ANH TÚ

* Sau khi đọc xong những dòng tâm sự đầy dũng cảm của bạn Đức Toàn, mình thật sự cảm phục bạn vì lẽ mình cũng là một trong những người thất bại trong kỳ thi ĐH-CĐ 2008. Từ khi biết điểm thi, lúc nào mình cũng có cảm giác có lỗi với ba mẹ, có lỗi với những người từng hi vọng vào mình và cũng vô cùng xấu hổ với bạn bè.

Nhưng từ khi đọc được những dòng tâm sự của bạn, mình như có một niềm hi vọng, một sự tự tin mới. Thiết nghĩ con đường đại học có phải là con đường duy nhất dẫn ta đến thành công hay không?

Nhưng những lúc nhìn vào đôi mắt của cha mẹ mình, mình như đọc được những trăn trở, những lo toan trong cuộc sống và giờ đây là cả nỗi thất vọng nặng nề. Dù cảm thấy thật sự có lỗi, thật sự thất vọng về bản thân nhưng lòng mình không lúc nào nguôi một hi vọng. Hi vọng thành công trong cuộc sống để có thể phụng dưỡng cha mẹ.

Cảm ơn ba mẹ đã sinh ra con, nuôi dạy con, cảm ơn bạn đã cho mình một nghị lực mới. Mình tự hứa với lòng sẽ cố gắng thật nhiều, cố gắng thật nhiều để không phụ lòng ba mẹ và để không trở thành một người thất bại một lần nữa!

theorientalloc@

Đừng tự đánh mất mình vì thử thách đầu đời...

* Tôi có đứa em gái vừa thi đại hoc và thật sự tôi cũng rất kỳ vọng vào nó. Hơn một tháng qua không ngày nào tôi không online để xem đề thi, đáp án thi, điểm thi... và kết quả cuối cùng đã không mấy khả quan.

Tôi biết hiện giờ em tôi cũng có cảm giác như các bạn. Em tôi là một học sinh khá, ôn thi rất kỹ nhưng điều nó áp lực nhất có lẽ là gia đình tôi nghèo lại đông anh em, chúng tôi đều chọn con đuờng đại học để đến thành công và chúng tôi đã làm được, chỉ còn mình nó.

Mới đây, khi biết chắc chắn kết quả thi nó ngày nào cũng buồn, cũng lo lắng, cũng tức giận... Buồn vì thấy mình kém cỏi, thấy mình thua chị kém em, tức giận vì kết quả không như mong muốn, lo lắng vì không biết điểm của mình có trên điểm sàn không, có đậu được một trường đại học hay cao đẳng nào không?...

Các bạn ạ, có thể các bạn còn trẻ chưa nếm mùi thất bại, chưa nếm trải cảm giác thi trượt... nên các bạn chưa hiểu. Đúng là con đường đại học là con đường dễ dàng nhất để đi đến thành công, nhưng nó thật sự không phải là con đường duy nhất. Tôi có vài người bạn rất thông minh, học rất giỏi nhưng khi học ở giảng đường đại học được một thời gian thì thấy không phù hợp nên đã rời giảng đường để kinh doanh, thực hiện ước mơ theo những cách khác... Cuối cùng họ đã thành công. Điều quan trọng là họ luôn cố gắng, dám nghĩ dám làm và luôn biết rằng "thất bại là mẹ thành công".

Tôi chỉ muốn nhắn nhủ đến các bạn, đến em gái tôi rằng cuộc sống có rất nhiều con đường không giống nhau và không có con đường nào mà không có chông gai, thử thách, không có ai là chưa từng thất bại. Vì thế, nếu đã không may trượt ngã trên đường thì cũng chẳng có gì đáng xấu hổ, chẳng có gì đáng phải buồn chán và tuyệt vọng.

Hãy giữ vững niềm tin và ý chí bước tiếp để gặt hái thành công và đạt được ước mơ trong một ngày không xa.

chrysopogon_tn@

Lối đi ngay dưới chân mình

* Tôi hiện là giảng viên tại các trường cao đẳng. Có những con đường vào đại học rất dễ dàng mà ít người đi theo. Bởi vì chúng ta quan niệm đại học là cái gì đó rất lớn lao, muốn đạt được nó ngay.

Bạn càng tạo áp lực lên mình bạn càng dễ nhận lấy thất bại. Không nên mất thời gian để ôn thi lại nữa. Hãy học nghề mình thích ở một trường cao đẳng hoặc trung cấp nào đó. Tôi thấy rằng các bạn nên vào học tại các trường cao đẳng rồi liên thông lên đại học sau, vừa đi làm có tiền vừa có kinh nghiệm làm việc lại vừa đi học ĐH rất thoải mái và dễ dàng: 3 năm CĐ + 1,5 năm liên thông = ĐH.

Đã có người học từ công nhân kỹ thuật (12 tháng) - trung cấp (1,5 năm) - cao đẳng (1,5 năm) - đại học (1,5 năm) - cao học (2 năm - thạc sĩ) - tiến sĩ.

Chúc các bạn thành công!

BÙI HUY KHÔI