Hiển thị các bài đăng có nhãn My Mine. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn My Mine. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 5 tháng 9, 2008

Lập Trình Sư - Bàn Tải Cân

Vài thế kỷ trước tại Hà thành có chàng trai trẻ tên gọi Tích Gia Văn, là sinh viên năm cuối khoa Công nghệ thông tin Đại học Bách khoa Hà Nội. Văn bình sinh thích viết phần mềm máy tính, rất có kỹ năng lập trình. Không những bạn bè đồng khoá đều khâm phục chàng mà ngay cả các giáo sư uyên bác cũng phải nể vì, coi Văn như một tài năng thuật toán đầy triển vọng. Các đoạn mã Văn viết ra bao giờ cũng sáng sủa, lề chuẩn, đầy đủ comment nhưng lại rất súc tích và tối ưu về giải thuật.
Tốt nghiệp loại xuất sắc nhưng Tích Gia Văn không vội vàng tiếp nhận những lời đề nghị làm việc ở những vị trí then chốt trong các công ty phần mềm lớn. Cái mà chàng cần lúc này là một sự nghiệp lẫy lừng, một danh tiếng vọng toả trong giới lập trình viên toàn thế giới. Văn quyết định tiếp tục con đường học vấn. Chàng tìm sang Ấn Độ làm thạc sĩ khoa học dưới sự hướng dẫn của một vị giáo sư uyên bác người Việt gốc Mỹ, giảng viên một trường đại học lớn ở Bangalore. Sau buổi sát hạch, vị giáo sư bảo Văn: "Cậu có kỹ năng tốt, chỉ còn thiếu kỷ luật". Văn buồn lắm, nhưng ý chí cầu tiến khiến chàng trong suốt ba năm ròng rã quyết tâm theo thầy mà tự khép mình vào thứ kỷ luật nghiệt ngã của đủ mọi loại qui trình sản xuất và qui trình quản lý chất lượng phần mềm. Sau ba năm Tích Gia Văn đã trở nên một trưởng dự án siêu hạng, có thể phụ trách những project cực lớn với sự tham gia đồng thời của hàng chục ngàn lập trình viên thuộc đủ mọi sắc tộc.
Xong luận án thạc sĩ ở Ấn độ, Văn xin được học bổng sang Hoa Kỳ làm tiến sĩ ở Silicon Valley, tiếp tục con đường phát triển sự nghiệp của mình. Ông thầy tiếp theo của Văn là một học giả lớn gốc Campuchia, người chuyên viết các khảo cứu về chất lượng mã nguồn cho các công ty phần mềm đạt tiêu chuẩn CMM5 trở lên. Sau khi tiếp xúc, ông bảo Văn: "Cậu có kỹ năng và kỷ luật tốt, chỉ còn thiếu sáng tạo". Cảm thấy hổ thẹn về lời nhận xét quá chính xác, Văn cật lực theo ông thầy lăn vào những cuộc luyện tập sáng tạo vô bờ. Kết quả của công cuộc đó là những phần mềm tuy nhỏ, nhưng kỳ diệu đến mức có sản phẩm đã được đề cử Probel - một giải thưởng dành cho những phần mềm sáng tạo xuất chúng, tương đương với giải Nobel trong khoa học. Ba năm sau, vào năm Giáp Dậu, trong buổi lễ nhận văn bằng tiến sĩ, ông thầy gọi Văn đến mà bảo rằng: "Trình độ của ta nay cũng không bén gót cậu được nữa, giờ là lúc cậu tung hoành rồi". Nói đoạn cho Văn xuất môn.
Cũng vào mùa thu năm đó, Việt nam đứng ra đăng cai tổ chức cuộc thi Lập trình Quốc tế lần thứ nhất tại núi Trúc, ngọn núi cao nhất trong dãy núi Bò ở thủ đô Hà Nội. Đây là cuộc thi thu hút các tài năng lẫy lừng nhất trên khắp thế giới về tham dự. Tất nhiên Tích Gia Văn không thể bỏ lỡ cơ hội mỗi năm có một này, bởi đó là dịp để chàng thể hiện tài năng xuất chúng cùng những tuyệt chiêu cái thế sau bao năm tu luyện ở hải ngoại. Văn tự tin rằng với trình độ hiện có, chàng sẽ nắm chắc giải nhất, nếu không nói là giải đặc biệt. Quả thật lúc đó danh tiếng của Tích Gia Văn đã lớn đến mức khi chàng đáp máy bay trở về Việt nam dự thi, hơn hai ngàn thiếu nữ mắt vàng môi tím quần lót áo yếm - là mốt thời thượng khi đó đã chầu chực sẵn ở sân bay Nội Bài để được chiêm ngưỡng dung nhan và xin chữ ký của chàng. Bộ trưởng Bộ Phần mềm cũng đích thân ra tận chân cầu thang máy bay đón nhân tài đất Việt hồi hương.
Vòng sơ khảo diễn ra khẩn trương, các đối thủ bọt bèo nhanh chóng bị loại. Nhiều thí sinh đến từ Mỹ, Ailen, Israel, Trung Quốc, Ấn Độ... hết sức buồn rầu, thất vọng và tức giận vì không được lọt vào vòng trong. Nhưng biết làm sao khi họ không đủ tài năng và đức độ. Tích Gia Văn dẫn đầu vòng sơ khảo và lọt vào vòng chung kết cùng hai thí sinh khác, đều là người Việt, tên là Tồn Toàn Lương và Mặc Kim Chân. Cuộc thi chung kết được tổ chức đúng vào một buổi tối mùa thu heo may nhè nhẹ, khán giả tập trung về núi Trúc đông đến nghẹt thở. Một hàng rào cảnh sát được giăng kín dưới chân núi để đảm bảo an toàn cho cuộc thi. Trên đỉnh núi đèn hoa chăng rực rỡ. Sau lời khai mạc trọng thể và cảm động, Ban giám khảo dõng dạc đọc đề thi chung cho cả ba thí sinh: "Lập phần mềm diễn giải các giấc mơ theo vô thức tập thể của Jung". Thời gian làm bài là 30 phút, không kể thời gian cúi chào. Trên khán đài, ba nàng thiếu nữ sắc đẹp mê hồn cơ thể tuyệt mỹ ăn vận hở hang đang nằm tênh hênh thiu thiu ngủ trên ba chiếc xô-pha. Những bộ cảm biến vô cùng tinh tế được gắn vào vầng trán thanh khiết của các mỹ nhân, thu lại những cơn mơ êm ái và truyền vào hệ thống máy tính như đầu nhập dữ liệu. Một màn hình không gian cực lớn độ nét siêu đẳng được trang trọng đặt giữa khán đài, khiến cho trong vòng trăm dặm đều có thể thấy rõ những gì đang diễn biến.
Tích Gia Văn thở phảo nhẹ nhõm. Đề thi lần này chàng thông hiểu như lòng bàn tay vì đã lập không ít hơn 300 phần mềm tương tự. Là người trình diễn đầu tiên, Văn tự tin bước lên khán đài. Chàng cúi chào khán giả trong tiếng vỗ tay hoan nghênh nồng nhiệt của các ái mộ viên, rồi khoan thai bước đến bên chiếc máy tính để sẵn. Văn nhắm mắt hít một hơi thật sâu và đặt nhẹ hai tay lên bàn phím. Toàn bộ design cùng hàng ngàn diagram của bài toán đã được chàng thiết kế hết sức cặn kẽ - bên trong não bộ. Đột nhiên từng dòng từng dòng mã lệnh tuôn trào từ đôi bàn tay thanh tú. Các khối lệnh cùng các mảng nhị phân do Văn trực tiếp gõ bằng mã máy cứ dồn lên dồn xuống nhịp nhàng, hào hoa và vô cùng chuẩn xác. Không một lần phải nhấn nút Delete, không một lần cần bấm BackSpace. Ban giám khảo chỉ biết nín thở lắc đầu thán phục. Tích Gia Văn hoàn tất bài thi trước thời gian qui định 5 phút. Toàn bộ chương trình của chàng không hề có lấy một lỗi nhỏ trong cú pháp hay thuật toán, hơn nữa còn được tối ưu bởi phép biến mã Korpio-Kaluza-Klein. Nắm chắc giải vô địch trong tay, Văn kiêu hãnh cúi chào khán giả, khẽ hôn gió cảm tạ ba thiếu nữ vẫn đang mơ màng giấc điệp rồi khoanh tay lùi qua một bên.
Sau Tích Gia Văn là phần trình diễn của Tồn Toàn Lương, thí sinh thứ hai. Lương người nhỏ gầy, da trắng, vốn là tiến sĩ nhạc viện Hà nội nhưng vì trót thích vi tính nên đã học thêm bằng hai về kỹ nghệ phần mềm. Tồn Toàn Lương quay sang nhìn Văn đầy vẻ thông cảm, đoạn yêu cầu Ban giám khảo cho đặt một chiếc micro nhạy cạnh bàn phím nơi chàng trình diễn. Không gian đột nhiên tĩnh lặng. Đám đông hàng trăm ngàn người mà im phăng phắc, chỉ còn lác đác những tiếng tim đập rộn ràng vì hồi hộp của các thiếu nữ mới lớn. Bỗng những âm hưởng lạ lùng bất chợt vang lên, khi sâu lắng da diết, khi hào hùng cuồn cuộn. Đó là những âm thanh của sự tiếp xúc những ngón tay Lương với các con chữ trên bàn phím. Chúng làm nên cả một dàn nhạc giao hưởng với hàng trăm loại nhạc cụ khác nhau, hoà quyện trong giai điệu tuyệt vời của bản giao hưởng Hành khất, số 9 op 16 cung fa giáng trưởng của nhạc sĩ thiên tài Phsytomum. Song song với đó là những dòng lệnh bất tận tuôn trào trên màn hình cực lớn. Mọi người cùng choáng lặng đi trong những âm thanh trầm hùng, trong khung cảnh của một buổi đại hoà nhạc lạ lùng nhất thế kỷ. Bàn giao hưởng kéo dài đúng 29 phút 35 giây, và phần mềm được hoàn tất với đầy đủ các tính năng cần có, không lỗi và trọn vẹn.
Phần thi thứ ba do thí sinh Mặc Kim Chân trình diễn. Chân người cao lớn, mặt rất đen, vận bộ đồ ký giả, trông đăm chiêu ngơ ngác như đang suy tính điều gì mông lung lắm. Chương trình của Chân làm ra cũng được đánh giá là không kém phần hoàn thiện so với hai chương trình trước, nhưng cách gõ lệnh của Chân không có được nhạc tính hào hùng như của Lương, thời gian làm bài lại lâu hơn của Văn chừng 2 phút. Tuy nhiên khi ban giám khảo review lại những đoạn code Chân viết thì cả biển người bỗng sững sờ kinh ngạc. Văn cũng lặng đi vì hãi hùng khi đọc thấy trên màn hình không chỉ là những trang mã lệnh khô khan mà là cả một trường thi đại tác. Cách sử dụng cú pháp liên hoàn của 32 liên ngữ lập trình, cách đặt tên biến và tên hàm, cách khai báo các lớp và khởi tạo đối tượng của Mặc Kim Chân khéo léo đến độ đã biến toàn bộ những dòng lệnh và chú giải xen kẽ trong chương trình thành một bài thơ lục bát liên hoàn, lời lời tựa mây vần gió vũ uyển chuyển bất tận, đọc xuôi cũng không được mà đọc ngược cũng không xong. Không những thế phần mềm của Chân còn sinh thêm những yếu tố ngẫu nhiên trong cách luận giải giấc mơ, khiến kết quả trở nên vô cùng chính xác.
Tất nhiên năm đó Tích Gia Văn đành ngậm ngùi ôm giải ba. Tài năng của Tồn Toàn Lương và Mặc Kim Chân khiến chàng cảm thấy bất lực trên con đường chinh phục đỉnh cao của trình nghiệp. Có kẻ cho Văn hay rằng cả hai đối thủ trong cuộc thi hôm đó đều là đệ tử chân truyền của một đại cao thủ hiện đang ẩn thân trên hang Gió thuộc đỉnh Phan-xi-păng quanh năm mây phủ. Không chần chừ, chàng lại khăn gói quả mướp đem lễ vật leo núi tầm sư học đạo. Tới nơi, Văn gặp một cụ già lông trắng tóc xanh, gần như khoả thân đang múa hát giữa gió núi lồng lộng. Xung quanh hoa cỏ tưng bừng, chim thú tụ tập rất đông. Biết là kỳ nhân Văn vội đến quì lạy, hai tay nâng chiếc laptop cấu hình cực mạnh lên làm lễ vật, đoạn xin khấu kiến. Chỉ thấy ông già mỉm cười âu yếm, bước lại gần Văn hỏi: "Cậu xin học gì". Văn đáp: "Xin học lập trình". Ông già lại nhẹ nhàng hỏi: "Không có máy tính cậu có lập trình được không?". Văn nghe vậy thì giật mình, run tay đánh rơi cả lễ vật. Chiếc laptop tuột khỏi tay lao thẳng xuống vực sâu muôn trượng vỡ tan như cát bụi. Ông già ngắm Văn một chặp rồi cười nói: "Cậu có kỹ năng, kỷ luật và sáng tạo tốt, chỉ còn thiếu duyên dáng". Văn nghe vậy thì hoang mang quá, không dám ngẩng đầu lên. Ông già lại tiếp: "Con người vốn đã quen lập trình từ rất lâu trước khi có computer. Bác thợ săn lập trình cho đường tên mũi đạn, anh nông dân lập trình cho mùa vụ bội thu, đám thương gia lập trình cho đầu tư sinh lãi, các tình nhân lập trình để chăn gối giao hoan, bà nội trợ lập trình cho gạo cơm bếp núc, ông văn sĩ lập trình cho con chữ câu thơ. Thoảng hoặc có nhà tư tưởng vĩ đại lập trình cho phát triển của toàn xã hội, có vị hoàng đế hùng mạnh lập trình cho số phận của cả quốc gia... Chung qui lại cũng không thoát khỏi cái Chương trình lớn đã được lập trình sẵn bởi Tạo Hoá". Văn bắt đầu ngộ ra, thưa: "Vậy lập trình không máy tính là thế nào?". Ông già cười ha hả, đáp: "Người là máy, máy là người, khi không có máy thì mọi vật đều là máy, khi có máy thì máy cũng không còn là máy nữa. Làm sao tự lập trình được cho bản ngã mới là công quả vậy". Cứ thế hai thày trò một người giảng giải, một người lắng nghe. Khát thì uống sương trời ngưng đọng. Đói thì ăn chim thú rán giòn. Chốc đà mấy thu đã trôi qua.
Ba năm sau Tích Gia Văn từ biệt sư phụ hạ sơn về miền trung lập nghiệp, thành lập công ty du lịch lữ hành và khách sạn lớn nhất ở bãi biển Thiên Cầm thuộc huyện Cẩm Xuyên tỉnh Hà Tĩnh. Hàng ngày nghe tiếng sóng gió lao xao, nhìn bờ cát trắng thoải dài, ngắm hai bờ đá núi xanh ngắt. Sáng lên non chạy đua chim bướm, chiều xuống biển lặn thi cá rồng. Lấy vợ đẻ con. Ngâm thơ uống rượu. Vào mùa khách khứa thì tất bật lo toan, những lúc rảnh rang thì chơi golf tennis. Có điều lạ là Tích Gia Văn tuyệt nhiên không động đến máy tính, thiết bị, nối mạng, bảo mật, lại càng không bao giờ lập trình nữa. Thế mà thiên hạ ai cũng gọi Văn là Lập trình sư.
Đại từ điển Bách khoa thư tiếng Việt, xuất bản năm 2056, trang 4581, dòng 21 có định nghĩa về Lập trình sư: "Là lập trình viên đẳng cấp cao, tự lập trình được cho bản ngã, chương trình chạy ít lỗi, tiết kiệm tài chính, bảo mật, an toàn trước tai hoạ và môi sinh, ổn định trước nổi trôi của thế cuộc, khiến cuộc sống bản thể thêm kỳ diệu lo âu mà huyền ảo, khiến xã hội thêm đa dạng rối ren mà phong phú".
Theo định nghĩa này thì Tích Gia Văn cũng đáng được gọi là Lập trình sư vậy.
--
Ý Nghĩa được rút ra theo bạn là gì? Còn Tôi đã có câu trả lời cho mình.

Thứ Năm, 4 tháng 9, 2008

Tết Trung Thu

Sắp tới Trung Thu rồi…



Sao mà những bài hát về Trung Thu nghe yêu thế không biết.

Tết Trung Thu rước đèn đi chơi
Em rước đèn đi khắp phố phường
Lòng vui sướng với đèn trong tay
Em múa ca trong ánh trăng rằm
Đèn ông sao với đèn cá chép
Đèn thiên nga với đèn bướm bướm
Em rước đèn này đến cung trăng
Đèn xanh lơ với đèn tím tím
Đèn xanh lam với đèn trắng trắng
Trong ánh đèn rực rỡ muôn màu
...

Ký ức của mình về Trung Thu là thế nào nhỉ? Là đèn ông sao, là cái lon sữa bò đục lỗ, đốt đèn trong í rồi đẩy đi lòng vòng, là nến, là con heo dẻo, là bánh trung thu với hột vịt muối. Trung Thu còn là rộn ràng múa lân, tưng bừng dọn cỗ. Hạt bưởi thường được bóc vỏ và được xiên vào những dây thép, phơi khô từ 2-3 tuần trước khi đến hôm rằm, và đến đêm Trung Thu, những sợi dây bằng hạt bưởi được đem ra đốt sáng. Mình đã có mùa lì xì, mùa hoa phượng đỏ, mùa diều, Trung thu cũng là một mùa. Mùa Trung thu.

Nhớ Trung Thu của một năm nào đó, mấy anh chị em họ tụ tập bên nhà dì Ba. Ừa, mà hình như năm nào Trung Thu cũng hoặc là mưa, hoặc là cúp điện. Trung Thu năm đó vừa mưa vừa cúp điện. Cả một đám con nít tụ tập trên gác, hí húi chụm đầu vào nhau đốt đèn cầy. Ngoài trời mưa rào rạt, cả đám ngồi túm tụm trong ánh nến vàng lập lòe lấp lánh sắc đỏ của lồng đèn, ngồi kể nhau nghe chuyện trên trời dưới đất. Ấm áp quá đỗi.

Nhớ Trung Thu của những năm cấp 1. Tíu tít đòi ba mẹ chở đi mua lồng đèn. Thích đèn kéo quân lắm nhưng toàn mua loại lồng đèn nhỏ nhỏ dễ cầm. Trước Trung Thu một tháng, là đã thấy chộn rộn lắm rồi. Mấy nhà bên cạnh nhận hột dưa về làm nhân bánh, tụi nhỏ tối tối cứ xúm xít một góc đốt đèn cầy hay tí tởn đẩy lon sữa bò đi lắc cắc, ánh vàng của đèn cầy cũng theo đó mà quay quay. Lúc nhỏ thấy Trung Thu là một dịp gì đó rất lớn, ừ thì, Trung Thu là Tết của trẻ con mà. Hồi nhỏ thèm cái đèn lon sữa bò í lắm, thế là mẹ lụi hụi ngồi đục lỗ cái lon rỗng, nhưng lại không biết cách gắn 2 lon vô cây đẩy sao cho nó quay quay, thế là treo tòng teng lên xách đi chơi. Rồi còn trò bỏ sáp vụn vô lon sữa bò nè, nấu cho chảy ra, ngồi ngay lúc sáp còn nóng, nhúng ngay vào thao nước. Sáp sẽ cứng lại, tạo thành hình hang động rất to, rất đẹp. Ngắm chán rồi lại gom sáp, bỏ vào nấu tiếp. Rồi lại nhúng vào nước. Rồi lại nấu. Hình hang động không lần nào giống lần nào. Nhìn đẹp cứ là mê đi.

Nhớ Trung Thu của những năm cấp 2. Thằng hàng xóm nhà bên làm những con thú bằng sáp be bé đi bán. Chiều nào cũng hí hửng chạy qua đứng nhìn nó làm. Diễn tả sao ha? 1 khối thạch cao ở giữa rỗng . Khối thạch cao đó chia làm 4 miếng, mình lấy thun bó 4 miếng đó lại, rồi lấy sáp nóng đổ vô, gắm thêm 1 cái dây tim nhỏ nữa. Đợi sáp cứng và nguội, bỏ dây thun rar rồi khéo léo tách con thú bằng sáp bé tẹo đó ra là xong. Mình bao giờ cũng được ưu tiên lựa những con to nhất, đẹp nhất, dù qua toàn ngồi phá, có phụ được gì đâu. Trung Thu năm lớp 6 cả đám học sinh mới toe vào trường ngồi túm tụm ngơ ngác. Lần đó bạn Dũng ấp úng dúi vào tay mình một bông hồng (nilon ạ), nhưng khổ cái là mình không khoái bạn Dũng, mình khoái bạn Nguyên Khánh cơ. Khổ thế, bạn Khánh cứ ngồi nhìn mình cười cười, làm mình đau lòng dễ sợ . Trung Thu năm nào đó trường tổ chức ở công viên nước Đại Thế Giới. Cả đám nghịch nước trong đó, rồi đốt đèn đi lòng vòng. Lần đó vì không mang theo đồ tắm nên chỉ đứng nói chuyện với nhỏ bạn., phát hiện ra sau vẻ mặt lạnh lùng và kênh kiệu thì nó là một đứa cực kỳ dễ thương. Những năm sau trường cũng tổ chức lễ Trung Thu, thi diễn kịch chị Hằng – chú Cuội, thi cắm nến theo hình nước Việt Nam, thi xếp mâm trái cây… Trung Thu những năm cấp 2 vẫn còn háo hức.

Những năm cấp 3 chỉ sực nhớ tới Trung Thu khi thấy ngoài phố những cửa hiệu bán bánh giăng giăng sáng đèn. Và giật mình “Trời, Trung Thu rồi đó, nhanh dzậy ta!” Trung Thu không còn háo hức với lồng đèn, bánh dẻo. Trung Thu chỉ còn đơn thuần là một mốc thời gian để tự giật mình khi thấy một năm qua đi rất nhanh. Dù vậy vẫn còn yêu lắm những lồng đèn giấy kính đỏ, nhớ một thời trẻ con vừa lúi húi đốt đèn vừa nơm nớp sợ gió tạt cháy. Ánh vàng của đèn cầy nhìn qua giấy kính đỏ vẫn lung linh và rực rỡ hơn ánh đèn pin nhạt nhẽo của các loại đèn Trung Quốc. Ghét cay ghét đắng mấy cái đèn bật lên là chớp tắt và eo éo nhạc, nghe vô duyên hết sức. Còn gì là cái hồn của Trung Thu?

Trung Thu không thích ăn bánh Trung Thu. Chỉ thích mân mê mấy con heo nướng bằng bột, ngửi ngửi cái mùi bánh nướng thơm lừng. Thích ngồi nhâm nhi bánh đậu xanh với trà đăng đắng, hoặc ngồi tỉ mẩn gỡ lớp vỏ bánh bên ngoài của bánh thập cẩm rồi ăn với lòng đỏ hột dzịt muối Trung Thu - chỉ hai tiếng ấy thôi cũng dễ dàng gợi lên cho ta cái náo nức của tuổi nhỏ. Trung Thu vẫn thích đi lang thang ngoài đường, mua những lồng đèn bé tẹo bằng nắm tay, dạo khắp Sài Gòn để thấy không khí Trung Thu dường như đã lan tỏa đâu đó khắp các ngóc ngách của thành phố. Và để thấy mình vẫn còn nôn nao lắm khi nhớ về những rằm tháng 8 chưa xa…

=====Bản Quyền của blog Kẹo Ngốc===========

Để xem nguyển bản bạn có thể xem theo link sau:

http://blog.360.yahoo.com/blog-e1O1HIw5dKjOpH4LguinmKvjAQ--?cq=1&p=745


Chủ Nhật, 3 tháng 8, 2008

Những Bài Thơ Ấn Tượng

Tuy Không phải do mình sáng tác nhưng tự dưng đọc những bài thơ này mình lại cảm thấy như tâm trạng mình ở trong đó nên thích nó. Và cũng lâu rồi chưa có dịp đọc chúng.

1/Mối tình đầu - Đàm Huy Đông (Bài này gấn ấn tượng đâu tiên. Và cũng nhớ mãi nó.)

"Thế là hết, chẳng yêu nhau được nữa
Đàn chim bỏ đi mỏ cắp theo mùa
Dùng dằng lá giữa hai phiến gió
Trong mắt chiều ngấn ướt một cơn mưa

Thế là hết chẳng yêu nhau đựơc nữa
Lớp chia tay, bạn nghẹn nửa môi cười
Trái Đất nghìn triệu năm xưa cũ
Vẫn chưa hiểu hết mình bao nhiêu sự sinh sôi.

Thế là hết chẳng yêu nhau được nữa
Một vệt sông tối sẫm bóng dài
Con đò ấy không thể nào cập bến
Để rồi chìm trước một ban mai.

Thế là hết chẳng yêu nhau được nữa
Cổ tích ngày xưa xin buộc cọng rơm vàng
Kỷ niệm gửi vầng trăng cất giữ
Trôi qua đời những bong bóng thời gian.

2/Mùa Hạ Cuối - AKa Thủy (Bài này là lúc mới học xong 12 là gặp n)

Giã từ trang vở cũ
Giã từ tuổi thơ ngây
Cổng trường giờ rộng mở
Tiễn bước em vào đời
Giã biệt nắng hạ vàng
Giã biệt màu phượng đỏ
Những buồn vui âu lo
Qua đi theo năm tháng.
Xa rồi mùa hạ cuối
Xa rồi tiếng ve ngân
Bạn bè giờ xa lắc
Riêng mình lạc bước chân.
Ngày mai đường vạn nẻo
Hành trang em đem theo
Tiếng ve và nắng ấm
Tình thầy, bạn trong veo .

Thứ Bảy, 26 tháng 7, 2008

Những kỹ năng cần thiết trong công việc.

Làm việc nhóm (Team work)

Kỹ năng làm việc nhóm là kỹ năng tương tác giữa các thành viên trong một nhóm, nhằm thúc đẩy hiệu quả công việc việc phát triển tiềm năng của tất cả các thành viên. Một mục tiêu lớn thường đòi hỏi nhiều người làm việc với nhau, vì thế làm việc nhóm trở thành một định nghĩa quan trọng trong tổ chức cũng như trong cuộc sống.

Trong thời đại ngày nay, khi khoa học kỹ thuật ngày càng phát triển thì yêu cầu làm việc theo nhóm là cần thiết hơn bao giờ hết. Đơn giản vì không ai là hoàn hảo, làm việc theo nhóm sẽ tập trung những mặt mạnh của từng người và bổ sung cho nhau. Hơn nữa, chẳng ai có thể cáng đáng hết mọi việc. Người phương Tây luôn xem công việc và bạn bè khác nhau do đó trong khi làm việc rất thoải mái. Tuy nhiên, không khí làm việc khá căng thẳng đôi khi mâu thuẫn với nhau gay gắt do họ rất coi trọng cá nhân...

Các kỹ năng làm việc nhóm được xây dựng trong quá trình học tập trên lớp học cũng như là làm các bài tiểu luận. Bạn Thanh Tòng (sinh viên ĐH BK) bày tỏ: “Ở khoa mình hầu như môn học nào cũng có bài tập nhóm, vì thế qua các bài tập này mình có thể thực hành và phát triển kỹ năng này. Tuy nhiên trong quá trinh làm việc nhóm cũng có nhiều rắc rối vì bất đồng quan điểm dẫn đến làm việc nhóm tạo ra tác dụng ngược vì các bạn không nắm được kỹ năng này”.

Một trong những yếu tố ảnh hưởng xây dựng kỹ năng này là phương pháp giảng dạy của các giảng viên, tuy nhiên đặc điểm của các lớp học ở Việt Nam hiện nay là quá đông nên việc ứng dụng thảo luận nhóm cho các bài giảng là khó khả thi.

Kỹ năng làm việc nhóm bao gồm các kỹ năng nhỏ:

- Xây dựng vai trò chính trong nhóm
- Kỹ năng quản lý hội họp.
- Phát triển quá trình làm việc nhóm
- Sáng tạo và kích thích tiềm năng

Giải quyết vấn đề (problem solving)

Giải quyết vấn đề là một cách thức suy nghĩ nhằm làm rõ ràng và đưa ra giải pháp thực thi để cải tiến cho một vấn đề. Nói dễ hiểu hơn Giải quyết vấn đề: trả lời những câu hỏi như: "Ta sẽ vượt trở ngại như thế nào?" hay "Tôi sẽ đạt làm như thế nào để mục đích của mình trong những điều kiện này?". Cốt lõi của vấn đề là tìm cách đạt được mục đích khi gặp trở ngại hoặc khi ta chỉ có những điều kiện rất hạn chế để thực hiện mục đích.

Nhiều sinh viên ra trường hiện nay gặp thất bại khi phỏng vấn bởi vì gặp mốt số câu hỏi từ nhà tuyển dụng để kiểm tra kỹ năng giải quyết vấn đề. Bạn Lan Anh (sinh viên Đại học ngoại ngữ tin học TP.HCM) tâm sự mình đã không trả lời được một câu hỏi đưa ra từ nhà tuyển dụng “Lượng nước đá trên một sân khúc côn cầu có cân nặng là bao nhiêu?".

Đối với những tình huống như thế, bạn sẽ phải phát huy hết sự thông minh và sáng tạo của mình. Kiểu phỏng vấn này được các nhà tuyển dụng sử dụng nhằm kiểm tra mức độ hiểu biết, khả năng phân tích giải quyết vấn đề.

Kỹ năng này thường bao gồm một số nhân tố chính:

- Xác định vấn đề
- Phân loại vấn đề
- Mô hình hóa vấn đề
- Sử dụng các công cụ giải quyết vấn đề
- Qui trình giải quyết vấn đề

Kỹ năng giao tiếp (Communication)

Mục đích của giao tiếp là truyển tải được những thông điệp. Đây là quá trình liên quan đến cả người gửi và người nhận thông điệp. Bằng cách truyền đạt được thông điệp của mình đi một cách thành công, bạn đã truyền đi được suy nghĩ cũng như ý tưởng của mình một cách hiệu quả. Khi không thành công, những suy nghĩ, ý tưởng của bạn sẽ không phản ánh được những cái đó của chính bạn, gây nên sự sụp đổ trong giao tiếp và những rào cản trên con đường đạt tới mục tiêu của bạn - cả trong đời tư và trong sự nghiệp.

Kỹ năng giao tiếp cực kì quan trọng và nó là nhân tố thể hiện rõ nhất sự năng động của một sinh viên. Việc tham gia các câu lạc bộ Thanh niên, hoạt động Đoàn thanh niên là điều kiện nâng cao kỹ năng này.

Thông thường trong trường Đại học sinh viên thường ứng dụng kỹ năng giao tiếp qua các hoạt động sau:

- Kỹ năng thuyết trình trước đám đông
- Kỹ năng truyền đạt thông tin
- Kỹ năng lắng nghe và thu thập thông tin

Trong một cuộc điều tra mới đây về những thành viên mới của một công ty với hơn 50.000 nhân viên, người ta đã cho rằng kỹ năng giao tiếp là yếu tố mang tính quyết định trong việc tuyển chọn một người quản lý. Cuộc điều tra mới đây nhất đã chỉ ra rằng các kỹ năng giao tiếp bao gồm cả việc trình bày nói và viết cũng như khả năng làm việc với người khác là những yếu tố chính tạo nên thành công trong nghề nghiệp.

Quản lý nghề nghiệp (Career management)

Trong một khảo sát mới nhất tại trường Đại học Bách khoa, gần như có tới hơn 60% sinh viên tự nhận mình chưa định hướng nghề nghiệp đúng đắn cũng như cũng như là không biết kế hoạch nghề nghiệp cho 5 năm, 10 năm.

Thuật ngữ quản lý nghề nghiệp nếu được hiểu chính xác nó là sự kết hợp của nhiều lĩnh vực như: đánh giá nghề nghiệp (career assessment), định hướng nghề nghiệp (career mentoring), phát triển nghề nghiệp (career development)... Vì vậy có thể thấy rằng việc định hướng nghề nghiệp là một quá trình liên tục và kéo dài cho đến những năm cuối cùng của cuộc đời mỗi con người.

Trong giai đoạn Đại học sinh viên hiện nay sau khi đã lựa chọn ngành nghề ở trường đại học, sinh viên năm nhất cần được tiếp tục hướng dẫn những kỹ năng cần thiết như làm thế nào có thể hòa nhập môi trường đại học, làm thế nào để có một phương pháp học đại học hiệu quả. Sinh viên năm cuối cần được đào tạo kỹ năng để tìm một công việc tốt, kiến thức xây dựng một kế hoạch nghề nghiệp cho năm năm, mười năm... Như vậy có thể thấy sinh viên cần được hướng dẫn hướng nghiệp một cách liên tục trong giai đoạn đại học.

Tư duy phản biện: (Critical thinking)

Tư duy phản biện là một quá trình tư duy biện chứng gồm phân tích và đánh giá một thông tin đã có theo các cách nhìn khác cho vấn đề đã đặt ra nhằm làm sáng tỏ và khẳng định lại tính chính xác của vấn đề. Lập luận phản biện phải rõ ràng, lôgíc, đầy đủ bằng chứng, tỉ mỉ và công tâm.

Tình trạng thụ động trên giảng đường hiện nay cũng là một minh chứng cho việc sinh viên hiện nay thiếu tư duy phản biện. Thạc sĩ Nguyễn Quang Toàn (ĐH Kinh tế TP.HCM) bày tỏ: “Mặc dù trên giảng đường tôi rất khuyến khích các bạn sinh viên bày tỏ quan điểm của mình nhưng hình như không được ủng hộ lắm, phương pháp giảng dạy mới “lấy người học làm trung tâm (learner center) khó mà áp dụng nếu không được ủng hộ từ các bạn sinh viên”.

Dựa vào những nghiên cứu gần đây, các nhà giáo dục đã hoàn toàn tin tưởng rằng trường học nên tập trung hơn vào việc dạy học sinh tư duy phản biện. Tư duy phản biện không chỉ đơn thuần là sự tiếp nhận và duy trì thông tin thụ động. Đó có thể tóm tắt là quá trình tư duy tìm lập luận phản bác lại kết quả của một quá trình tư duy khác để xác định lại tính chính xác của thông tin. Hệ thống giáo dục Anh coi tư duy phản biện như một môn học chính qui. Trình độ A dành cho học viên 16-18 tuổi. Họ phải làm 2 bài kiểm tra chính: "Sự đáng tin của dẫn chứng" (Credibility of Evidence) và "Phát triển tranh luận" (Assessing/Developing Argument).

Thứ Ba, 15 tháng 7, 2008

Những Bài Thơ Buồn (Phần 4)

Tự Nhiên !
==
Tự nhiên con mắt liếc qua
Tự nhiên mình thấy người ta liếc mình
...Tự nhiên Tim đập thình thình
Tự nhiên tiếng sét ái tình giăng ngang
...Tự nhiên lòng bỗng rộn ràng
Tự nhiên mình lại mơ màng Ta ơii
...Tự nhiên nói hỗng nên lời
Tự nhiên mình lại mĩm cười vu vơ
...Tự nhiên ngồi cả hàng giờ
tự nhiên mình thấy thật khờ làm sao
...Tự nhiên lòng cứ nao nao
Tự nhiên Tim lại dạt dào nhớ thương !!


Nhịp Tim Buồn !!
==
Ngẩn ngơ nhìn , màn đêm buông xuống
Chợt thấy lòng đã vướng sợi thương
Lời yêu ai đã tỏ tường
Cớ sao người lại nhường đường bước qua

Duyên không nợ ...nên đành than thở
Một cuộc tình ...lỡ dở ước mơ
Đêm ôm gối chiếc thờ ơ
Ôi bao giọt nhớ ...giọt hờ hững rơi

Tình chưa dứt lòng còn ray rứt
Nhịp tim buồn thổn thức không yên
Tiếng mưa rơi rớt bên thềm
Chừng như nức nở , càng thêm bùi ngùi !

Rượu cạn ly....sầu dâng chất ngất
Điệu nhạc buồn réo rắt gọi tên
Sao Mình không thể lãng quên
Chuyện tình dang dở ..tơ duyên bẽ bàng

Tình trớ trêu ..muôn vàn trắc trở
Gió ru buồn ..bỡ ngỡ tình thơ
Ngồi ôm nỗi nhớ mong chờ
Bên đời lặng lẽ ...người giờ nơi đâu .!

Nào ai biết...cầu tình bao nhịp
Đến cung thương lỡ kiếp duyên rồi
Bàn tay lạc phím buông lơi
Tình trong nỗi nhớ ...sầu rơi ngỡ ngàng !!


Vắng Anh
==
Vắng Anh chỉ có đôi ngày
Mà nghe nhung nhớ lấp đầy con tim
Ước gì em được như chim
Tung đôi cánh mộng bay tìm Anh ngay
Để bàn tay nắm bàn tay
Để anh vuốt tóc , để vai em kề.

Anh ơi ! vài bửa em về
Đừng buồn anh nhé ! lời thề đâu quên
Ngày về em sẽ bắt đền
Bắt Anh hôn nhẹ lên trên môi hồng
Bắt anh ôm chặt vào lòng
Ru Em giấc ngủ cho nồng mi yêu .

Biết Anh giờ tựa cửa chiều
Nhìn mây phiêu lãng nhớ nhiều về Em
Biết Anh trăn trở từng đêm
Cho nên giọt nhớ rơi mềm vào thơ
Biết Anh đang đợi ,đang chờ
Em đây cũng nhớ một bờ vai yêu.

Đừng buồn thêm nữa "Anh yêu"
Mai Em trở lại hôn nhiều , ngoan nhe !


Dốc Tình..!
==
Lang thang trên dốc cuộc tình
Sương mù giăng lối chỉ mình ta leo
Đồi cao dốc lại ngoằn ngoèo
Rừng hoang vu lạnh lần theo ..rã rời

Ngẩn ngơ nhìn áng mây trời
Đỉnh cao chưa tới , tình rời tầm tay
Chơi vơi lạc lỏng ai hay !
Nhìn thông ngơ ngác thật cay đắng lòng

Nép mình lặng giữa hư không
Ưu tư dõi mắt ..hoài mong ..được gì !
Trăng nghiêng nữa mãnh sầu bi
Còn Ta ôm cả tình si vào hồn .

Bao nhiêu nấm mộ vùi chôn
Trên con dốc ngược tình còn dấu ghi
Bao nhiêu mộng lỡ xuân thì
Bao nhiêu kẻ ở người đi lối nầy.

Trời chiều nhàn nhạt sương mây
Gió vi vu thổi lòng đầy hoang liêu
Cỏ đan kín lối chân chiều
Một mình đơn lạnh nỗi đìu hiu lan.

Hỡi người ở tận phương ngàn
Làm sao qua lối tình đang lạc loài
Hãy cho em mượn bàn tay
Dìu em qua dốc bỏ ngày bơ vơ.

Xin người đừng có hững hờ.

Những Bài Thơ Buồn (Phần 3)

Ước Mơ
==
Mỗi người có vạn ước mơ
Riêng Em chỉ một ước mơ bên người
Cho môi Em thắm nụ cười
Cho Tình đẹp mãi bên người đắm say

Ước Anh dành trọn bờ vai
Cho Em nương tựa những ngày cô đơn
Nhiều khi cũng muốn dỗi hờn
Mơ người ôm nhẹ , môi hôn dỗ dành

Em mơ những buổi chiều thanh
Dìu nhau qua thảm cỏ xanh ven đồi
Đi trên vạt nắng chiều rơi
Mà nghe tình đã một trời mênh mang.

Những đêm mơ ước Anh đàn
Khảy trong điệu nhớ nhặt khoan ấm nồng
Ru Em trọn giấc mơ hồng
Chìm trong ân ái mộng lòng ngất ngây

Em mơ ước có một ngày
Cùng Anh dìu bước ..lên ngai thánh đường
Trao nhau chiếc nhẫn yêu thương
Trao câu thề nguyện vấn vương một đời


Nỗi Buồn !
==
Nỗi buồn che giấu quanh đây
Sáng vui cay đắng..đêm đầy lệ rơi
Trách Mình hay lỗi tơ trời
Bày chi ngăn cách..tình tôi với người.!!

Nhặt từng những cánh hoa rơi
Đếm thời gian đến..bên đời mộng mơ
Chợt buồn lòng nghĩ vu vơ
Hỏi tình tôi đó đang chờ đợi ai??

Đêm ôm trái nhớ thở dài
Nụ hôn ngày đó nhạt phai không còn
Nay giờ môi nhạt màu son
Tình Anh nay đã..không tròn vẹn xưa..!!

Rượu nồng uống giữa đêm mưa
Nghe buồn năm tháng..mà chưa vơi buồn
Mím môi lệ vẫn rơi tuôn
Làm sao quên được..tình buồn người ơi !

Yêu chi khổ lụy một đời
Người sang bến lạ một trời hắt hiu
Đau thương em nhận quá nhiều
Làm sao nối sợi chỉ điều ngày xưa?!


Đường Tình
==
Có những lúc đường tình mở ngõ
Em ngu ngơ đứng ngó...đăm chiêu
Đến khi đời ngã bóng chiều
Nẽo tình mất dấu đìu hiu riêng mình !

Còn đâu nụ cười xinh thưở trước
Trên lối tình chưa bước...đã đau
Đã nghe gai nhọn xuyên vào
Đã nghe máu lệ tuôn trào mặn môi !

Cũng có lúc đường tình qua vội
Hương say mê lạc lối...quên về
Bóng trùm phủ khắp sơn khê
Bơ vơ lạc lõng tư bề quạnh hiu !

Ôi đường tình ! Đường tình khó hiểu
Sắc say mê lại thiếu...hương nồng
Chỉ là khoảng vắng mênh mông
Chỉ là tiếng vọng của lòng xa xa.

Bước đường tình bao người vấp ngã
Đã bao nhiêu tơi tả...tâm hồn
Bao nhiêu tàn héo nụ hôn
Trên con đường ấy vùi chôn bao tình.?

Tàn đi bao nụ cười xinh
Thôi dừng chân lại để mình yên vui
Không ham những tiếng ngọt bùi
Lỡ chân Em bước ngậm ngùi thêm thôi !...

Những Bài Thơ Buồn (Phần 2)

Giọt Buồn...!
==
Giọt buồn len lén vào Tim
Ngày treo trái nhớ , đêm dìm ước mơ
Nhạt trong ảo ảnh xa mờ
Mộng thời tan vỡ , giòng thơ chợt buồn .

Tình rơi xuống tận đáy nguồn
Đoạn sầu ai vớt , để buồng Tim đau .
Tình ơi sao sớm nhạt màu
Để hoa khô héo..vì đâu hởi người?....!

Ai mang đi mất nụ cười
Đến đêm giọt lệ, lặng rơi âm thầm.
Kìa trăng ! soi bóng nghiêng nằm
Ôm sầu hiu quạnh , tháng năm tủi hờn .

Thương Anh hạnh phúc nào hơn
Gió mây cũng phải ghen hờn đôi ta .
Một đêm bão táp phong ba
Mưa thiên trút xuống , lòng ta ngập sầu .

Mưa nguồn sẽ chảy về đâu ...?
Ta buồn nào biết giải sầu cùng ai ?
Đêm khuya thanh vắng canh dài
Gió lùa song cửa , then cài Tim đơn .

Đèn đêm le lói chập chờn
Tử Quy khóc bạn gợi hồn đắng cay
Tình gieo chi kiếp đọa đày
Để ta ngụp lặn tháng ngày đau thương

Ai gieo chi cảnh đoạn trường
Nát hồn đơn lạnh lệ vương mi sầu
Hỏi vì đâu , tại vì đâu
Giọt buồn mi lệ hoen mầu mắt em !


Gió Cuốn Đi.
==
Thà làm con gió cuốn đi
Còn hơn giữ mãi , tình si nhớ người
Bao nhiêu kỷ niệm buồn vui
Thả theo gió cuốn chôn vùi hư không !

Đêm đêm mõi mắt chờ mong
Nhớ người tình bạc , mà lòng quặn đau
Lệ nào mình khóc cho nhau
Giọt nào em giử Tình sầu dỡ dang
Duyên xưa nay đã lỡ làng
Người xưa giờ cũng , sang ngang mất rồi

Còn gì ở lại trong tôi
Còn chăng kỷ niệm , một thời yêu thương
Ôi ! Tình sao mãi vấn vương
Mượn cơn gió cuốn đii đường tình yêu...

Cho lòng đừng thấy cô liêu
Để tim đừng vướng lụy nhiều đắng cay..
Đêm nay cạn chén tình say
Rồi mai Ta lại đón ngày vui tươi ...!!!

Ước Gì....
==
Ước gì Em biết làm thơ
Để Em thêu mộng dệt mơ cùng người
Ước gì đan được nụ cười
Vào trong giấc mộng của người Em yêu

Em đâu mong ước chi nhiều
Chỉ Anh bên cạnh nhìn chiều mưa rơi
Ước gì người ấy ngỏ lời
Tiếng yêu tha thiết rạng ngời Tim côi

Ước gì trăng sáng trên trời
Chứng minh cho mối tình tôi yêu người
Ước gì thời khắc ngừng trôi
Để tình mình mãi một đời bên nhau

Ước gì trong trái tim nào
Có tên Em ngự ...lối vào Tim Anh
Ước gì đẹp thắm duyên lành
Như đôi chim nọ trên cành Anh ơi !

Nói đi Anh chỉ một lời
Là tim Em sẽ nguyện trọn đời dâng trao
Để cho lòng khỏi nghẹn ngào
Từng đêm nỗi nhớ dâng trào trong thơ

Nói đi Em đợi , Em chờ.!

Những Bài Thơ Buồn (Phần 1)

Không Tên Số 1 (Vì Không Biết Tên)
===
Tôi cũng muốn viết những bài thơ vui
Để cho đời thêm tiếng cười vui vẻ
Tôi đã cố nhưng không sao cầm lệ
Tủi phận mình chốn trần thế đau thương

Tôi viết thơ đã quen giữa đêm trường
Bên khung cửa nhìn sương rơi từng giọt
Khi mọi người ngủ ngon trong hạnh phúc
Thì một mình tôi thổn thức con tim

Thầm ao ước một nếp sống êm đềm
Nơi an nghĩ cho cánh chim mỏi mệt
Ôm thương lòng đớn đau còn in vết
Vì cuộc sống trôi dạt chốn giang hồ

Đêm từng đêm tôi nếm giọt lệ khô
Đã từ lâu cạn bên bờ đau khổ
Thôi không chảy vì thiếu người dành dỗ
Chết cả lòng trước phần số chua cay

Tôi cũng mong đời có lúc đổi thay
Cho tôi vui trên đường dài chiếc bóng
Để cho tôi có được niềm hy vọng
Lắp vào trong khoảng trống của tâm hồn
Hết rồi những phút mặn nồng
Còn đâu, đâu nữa, tình hồng như mơ
Đời buồn như những dòng thơ
Để tôi cô lẽ bơ vơ một mình

Làm sao quên được chữ tình
Làm sao quên hết bóng hình người xưa
Trời ơi, xin đổ cơn mưa
Xoá đi hình bóng người chưa trở về

Anh đi chẳng nhớ lời thề
Bỏ quên ai đã cận kề từng đêm
Anh giờ nệm ấm chăn êm
Sao tôi vẫn nhớ để thêm đau lòng

Từng đêm lạnh lẽo cô phòng
Tim đau buốt giá từng dòng lệ rơi
Anh đi tâm trí thảnh thơi
Mặc tôi ở lại chơi vơi đợi chờ

Chiều buồn chân bước thẩn thờ
Trách ai đã nỡ hững hờ tình tôi
Ở phương trời mới xa xôi
Chúc anh hạnh phúc đẹp đôi cùng người

Không Tên Số 2 (Vì Không Biết Tên)
==
Mưa rơi, rơi mãi, rơi hoài
Thương cho những kẻ lạc loài dưới mưa
Mưa nay nhớ đến mưa xưa
Một ngày mưa gió tiễn đưa anh về

Bao nhiêu lời hẹn câu thề
Nồng nàn ánh mắt, tràn trề yêu thương
Để tôi dãi nắng dầm sương
Tháng ngày chờ đợi sắc hương phai tàn

Mưa rơi trên những thôn làng
Mưa ơi, có thấy bóng chàng đâu không ?
Nơi đây tôi vẫn ngóng trông
Chiều chiều, tôi đứng bên sông đợi chờ

Ngày xưa tôi quá dại khờ
Hiến dâng tất cả nên giờ mới đau
Tưởng rằng trao hết cho nhau
Tình duyên sẽ giống trầu cau vững bền

Nào ngờ đời lắm gập gềnh
Gối chăn lạnh lẽo mùng mềnh vắng tanh
Đời người chẳng mấy xuân xanh
Thời gian tàn nhẫn lướt nhanh vô tình

Nó không có bóng có hình
Mặc cho tôi đứng một mình lệ rơi
Tình yêu chẳng phải trò chơi
Đùa dai nghịch mãi làm tơi tả lòng

Đừng nên trốn tránh lòng vòng
Một câu sòng phẳng cho lòng khỏi đau
Để tôi có thể quên mau
Bao nhiêu tình nghĩa trao nhau một thời

Không Tên Số 3 ( Vì Không Biết Tên)
==
Ngày mai tôi sẽ lẽ loi
Nhìn người yêu cũ đẹp đôi đường tình
Xót xa cho kiếp phàm sinh
Khó tròn như ý, như mình ước ao

Đừng lo không biết làm sao
Khi em đi đến nghẹn ngào chúc anh
Dẫu sao chuyện cũng đã thành
Đôi ta không muốn cũng đành chia tay

Ngày mai anh cứ tròn vai
Nhớ làm chi nữa những ngày bên nhau
Thời gian thấm thoát qua mau
Sẽ xoa dịu bớt nỗi đau đường tình

Em không oán trách chi anh
Làm con có hiếu phụ tình nào sai
Ước gì chẵng có ngày mai
Để anh có thể ở hoài bên em

Ứơc gì đêm sẽ dài thêm
Đôi ta sẽ mãi êm đềm chung đôi
Khỏi cần khắc khoải bồi hồi
Nhìn nhau lần cuối trọn đời dở dang

Khiến anh đau khổ sang ngang
Còn em rơi lệ lang thang hồng trần
Trách ai ngoài trách số phần
Yêu nhau thật sự đâu cần sống chung

Chỉ cần giữ ở trong lòng
Vì nhau ráng sống cho xong kiếp người
Thơ này xin tặng thay lời
Kiếp sau hẹn gặp chẳng rời, chẳng xa .

Thứ Bảy, 5 tháng 7, 2008

Application & Database

Application & Database

Information systems should meet specific business needs and provide an explicit benefit to your business. Therefore, understanding your business needs is the most important part of VNVN job. We work closely with our clients to analyze needs, provide a detailed approach to resolving issues, specify design, developing the new application, test, and train end-users. We have developed and integrated a range of customized business solutions for a variety of clients with unique requirements. Using structured methodologies and proven processes, we reduce the complexity, risks and costs associated with custom application development. We can assist you throughout the development life cycle with project management, systems analysis and design, software development, implementation and training.


1. WE PROVIDE CUSTOM APPLICATIONS

CRM- customer relationship management, Help Desk, Sales Management, Contact Management, Testing, Web Based and CD, Training, Billing, Inventory, E- Commerce, Shipping, Invoicing and Purchasing, Scheduling, Accounting Reports, Quoting & Estimating, Credit and Payment Processing, Order Entry…


2. OUR TOOLS INCLUDE
Language:

  • .NET, Visual Basic, Java, ASP, XML, C#, C++, PHP, HTML DHTML, Perl…


Database:

  • SQL Server, MSDE, SQL Express, Access, MySQL, Oracle…

3. We build multi-tiered distributed systems, scaleable, transactional, persistent, distributed components - deployable across different operating systems, databases, application servers.





Thứ Sáu, 4 tháng 7, 2008

Mấy Bài Thơ của Nhà Thơ TTKH

Bài Thơ Thứ Nhất by TTKH

Thuở trước hồn tôi phơi phới quá,
Lòng thơ nguyên vẹn một làn hương...
Nhưng mà nghệ sĩ từ đâu lại,
Êm ái trao tôi một vết thương.
Tai ác ngờ đâu gió lạ qua,
Làm kinh giấc mộng những ngày hoa,
Thổi tan tâm điệu du dương trước
Và tiễn Người đi bến cát xạ
Ở lại vườn Thanh có một mình,
Tôi yêu gió rụng lúc tàn canh;
Yêu trăng lặng lẽ rơi trên áo,
Yêu bóng chim xa, nắng lướt mành.
Và một ngày kia tôi phải yêu
Cả chồng tôi nữa lúc đi theo
Những cô áo đỏ sang nhà khác,
Gió hỡi! làm sao lạnh rất nhiều ?
Từ đấy không mong, không dám hẹn
Một lần gặp nữa dưới trăng nghiêm,
Nhưng tôi vẫn chắc nơi trời lạ,
Người ấy ghi lòng :"vẫn nhớ em !"
Đang lúc lòng tôi muốn tạm yên,
Bỗng ai mang lại cánh hoa tim
Cho tôi ép nốt lòng dư lệ
Rỏ xuống thành thi khóc chút duyên ?
Đẹp gì một mảnh lòng tan vỡ
Đã bọc hoa tàn dấu xác xơ!
Tóc úa giết dần đời thiếu phụ...
Thì ai trông ngóng, chả nên chờ !
Viết đoạn thơ đầu lo ngại quá
Vì tôi còn nhớ hẹn nhau xưa :
"Cố quên đi nhé, câm mà nín
Đừng thở than bằng những giọng thơ !"
Tôi run sợ viết; lặng im nghe
Tiếng lá thu khô siết mặt hè
Như tiếng chân người len lén đến.
Song đời nào dám găp ai về!
Tuy thế, tôi tin vẫn có người
Thiết tha theo đuổi nữa, than ôi
Biết đâụ..tôi : một tâm hồn héo,
Bên cạnh chồng nghiêm luống tuổi rồi!

Hai Sắc Hoa Tigôn by TTKH

Một mùa thu trước, mỗi hoàng hôn
Nhặt cánh hoa rơi chẳng thấy buồn
Nhuộm ánh nắng tà qua mái tóc
Tôi chờ người đến với yêu đương

Người ấy thường hay ngắm lạnh lùng
Dải đường xa vút bóng chiều phong
Và phương trời thẳm mờ sương cát
Tay vít giây hoa trắng chạnh lòng

Người ấy thường hay vuốt tóc tôi
Thở dài trong lúc thấy tôi vui
Bảo rằng: hoa giống như tim vỡ
Anh sợ tình ta cũng vỡ thôi

Thuở đó nào tôi đã hiểu gì
Cánh hoa tan tác của sinh ly
Cho nên cười đáp: Màu hoa trắng
Là chút lòng trong chẳng biến suy

Đâu biết lần đi một lỡ làng
Dưới trời đau khổ chết yêu đương
Người xa xăm quá, tôi buồn lắm!
Trong một ngày vui pháo nhuộm đường

Từ đấy thu rồi, thu lại thu
Lòng tôi còn giá đến bao giờ
Chồng tôi vẫn biết tôi thương nhớ
Người ấy, cho nên vẫn hững hờ

Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời
Ái ân lạt lẻo của chồng tôi
Mà từng thu chết, từng thu chết
Vẫn giấu trong tim bóng một người

Buồn quá! Hôm nay xem tiểu thuyết
Thấy ai cũng ví cánh hoa xưa
Nhưng hồng, tựa trái tim tan vỡ
Và đỏ như màu máu thắm pha

Tôi nhớ lời người đã bảo tôi
Một mùa thu trước rất xa xôi
Đến nay tôi hiểu thì tôi đã
Làm lỡ tình duyên cũ mất rồi

Tôi sợ chiều thu phớt nắng mờ
Chiều thu, hoa đỏ rụng chiều thu
Gió về lạnh lẽo, chân mây trắng
Người ấy sang sông đứng ngóng đò

Nếu biết rằng tôi đã lấy chồng
Trời ơi, người ấy có buồn không?
Có thầm nghĩ tới loài hoa vỡ
Tựa trái tim phai, tựa máu hồng

Ðan Áo Cho Chồng by TTKH

"Chị õi! Nếu chị ðã yêu.
Ðã từng lỡ hái ít nhiều ðau thương,
Ðã xa hẳn quãng đường hương,
Ðã ðem lòng gởi gió sương mịt mùng.

Biết chãng chị? Mỗi mùa ðông,
Ðáng thương những kẻ có chồng như em,
Vẫn còn thấy lạnh trong tim,
Ðan ði ðan lại áo len cho chồng.

Như con chim hót trong lồng,
Hạt mưa nó rụng bên song bơ thờ.
Tháng ngày nổi tiếng tiêu sơ,
Than ôi! Gió ðã sang bờ ly tan...

Tháng ngày miễn cưỡng em ðan,
Kéo dài một chiếc áo len cho chồng.
Như con chim nhốt trong lồng,
Tháng ngày mong ðợi ánh hồng nãm nao !

Ngoài trời mưa gió xôn xao,
Ai ðem khóa chết chim vào lồng nghiêm ?
Ai ðem lễ giáo giam em?
Sống hờ trọn kiếp trong duyên trái ðời...

Lòng em khổ lắm chị õi !
Trong bao tủi cực với lời mỉa mai.
Quang cảnh lạ, tháng nãm dài,
Ðêm ðêm nghĩ tới ngày mai giật mình!"

Bài Thơ Cuối Cùng by TTKH

Anh hỡi tháng ngày xa quá nhỉ ?
Một mùa thu cũ, một lòng đau ...
Ba năm ví biết anh còn nhớ,
Em dã câm lời, có nói đâu !

Đã lỡ, thôi rồi ! chuyện biệt ly,
Càng khơi càng thấy lụy từng khị
Trách ai mang cánh "ty-gôn" ấy,
Mà viết tình em, được ích gì ?

Chỉ có ba người đã đọc riêng,
Bài thơ "đan áo" của chồng em.
Bài thơ "đan áo" nay rao bán,
Cho khắp người đời thóc mách xem...

Là giết đời nhau đấy, biết không ?
....Dưới dàn hoa máu tiếng mưa rung,
Giận anh, em viết dòng dư lệ,
Là chút dư hương : điệu cuối cùng !

Từ đây, anh hãy bán thơ anh,
Còn để yên tôi với một mình,
Những cánh hoa lòng, hừ ! đã ghét,
Thì đem mà đổi lấy hư vinh.

Ngang trái đời hoa đã úa rồi,
Từng mùa gió lạnh sắc hương rơị..
Buồng nghiêm thờ thẫn hồn eo hẹp,
Đi nhớ người không muốn nhớ lời !

Tôi oán hờn anh, mỗi phút giây,
Tôi run sợ viết, bởi rồi đây
Nếu không yên được thì tôị..chết
Đêm hỡi ! làm sao tối thế nầy ?

Năm lại năm qua cứ muốn yên
Mà phương ngoài gió chẳng làm quên;
Và người vỡ lỡ duyên thầm kín,
Lại chính là anh ? anh của em !

Tôi biết làm sao được hỡi trời ?
Giận anh, không nỡ ! Nhớ không thôi !
Mưa buồn, mưa hắt, trong lòng ướt...
Sợ quá đi, anh..."có một người" !...

-----------------------------------

Nhà Thơ TTKH này không biết là ai mà sáng tác ra có 4 bài thơ mà bài nào cũng hay quá.....

Thứ Tư, 2 tháng 7, 2008

Những Mạng Xã Hội Đã Tham Gia

CyVee..

www.cyvee.com/Profiles/rockvn4john

Yahoo..

http://ca.360.yahoo.com/minh4mat_de_ghet

==Tương lại còn nữa sẽ updates sau.

Thứ Sáu, 27 tháng 6, 2008

Kế Hoạch Quarter 8

Ngày Tạo Kế Hoạch 1/7/2008
==============
Trong 1 tuần phải làm xong ISAS
(Từ 1/7 --> 7/7)
==============
Làm project 1 NewTechBookStore trong vòng 2 tuần
==============
(Từ 1/7 ---> 15/7)
==============
Updates sau khi.. hoàn tất ISAS.