Thứ Năm, 21 tháng 8, 2008

Những bài văn hay khủng khiếp

Đề 1: Em hãy phát biểu cảm nghĩ của mình về thân phận nàng Kiều trong thời đại phong kiến.

Bài làm:

"Kiều là 1 người con gái tài sắc vẹn toàn, song nàng đã bị chế độ phong kiến vùi vào đống bùn nhơ. Đến nỗi, chịu không nổi, nàng đã nhảy xuống sông Tiền giang tự vẫn. May thay lúc đó có một bà đảng viên đi công tác về, bà liền nhảy xuống sông cứu nàng. Sau đó, Kiều giác ngộ và đi theo con đường Cách Mạng."

Đề 2: Em hãy phát biểu cảm nghĩ của mình về việc Nguyễn Du đã để lại cho chúng ta tác phẩm Truyện Kiều.

Bài làm:

"... Nguyễn Du là lão tiền bối của chúng ta. Mặc dù tiền bối đã sớm ra đi vào một chiều gió lạnh, nhưng vẫn làm chấn động cả giới hậu bối của chúng ta, qua bí kíp võ công "Vương Thúy Kiều" hay còn gọi là "Đoạn Trường Thất Thanh". Bằng chứng là qua các kỳ thi, pho bí kíp này lại xuất hiện và làm "thất điên bác đảo" cả giới "hậu bối" chúng ta ..."

Đề 3: Em hãy tường thuật lại diễn biến chiến dịch Điện biên phủ.

Bài làm:

".... Quân địch đánh ra, quân ta đánh vào ào ào như lá tre rụng, đồng chí phe ta đánh thằng cha phe nó ghê hết sức.... Kết quả: Sau 55 ngày đêm chiến đấu oai hùng, ngày 7-1-1991, phe ta thắng phe nó, chúng ta đã giết sống được 16,200 chúng nó, phanh thây 62 máy bay (em quên mất tên của máy bay, xin cô thông cảm)"

Đề 4: Trong các tác phẩm em đã học và đọc thêm, em thích tác phẩm nào nhất ? Vì sao ? Hãy chứng minh ?

Bài làm:

" Trong kho tàng văn học VN, ca dao dân ca rất giàu tình nghĩa.... Trong các tác phẩm đó em thích nhất là tác phẩm "Tắt đèn" của chị Dậu. Vì nó đã thể hiện tinh thần chống lại sự bóc lột phụ nữ của chế độ phong kiến. Chứng tỏ chị đã bán con và chó để thể hiện tinh thần kiên quyết đó..."

Đề 5: Em hãy phân tích trình tự diễn biến tâm trạng nàng Kiều trong đoạn trích "Những nỗi lòng tê tái".

Bài làm:

"Nay hoàng hôn đã lại mai hôn hoàng". Qua đó ta thấy tên khách họ Hoàng thật là tàn nhẫn, hắn hôn Thúy Kiều đã rồi lại bắt Kiều hôn lại, làm cho Kiều ngày càng biến thành gái lầu xanh chuyên nghiệp, muốn ngóc đầu lên cũng không nổi...."

Đề 6: Em hãy cho biet sự bất công của phụ nữ dưới chế độ phong kiến. Bằng các tác phẩm đã học của Hồ Xuân Hương, Nguyễn Du, hãy chứng minh.

Bài làm:

"Sự bất công của người phụ nữ dưới chế độ phong kiến đó là: Họ không được tham dự bóng đá quốc tế, họ không được lái xe nhất là các loại xe con, xe gắn máy. Ngày nay, quyền giải phóng phụ nữ đã được củng cố. Hàng năm người ta lấy ngày 8/3 làm quốc khánh phụ nữ.."

Đề 7: Sau khi đọc tác phẩm "Tắt đèn" của Ngô Tất Tố, em có suy nghĩ gì về nhân vật chị Dậu?

Bài làm:

" Sau khi chiêu xong tác phẩm Tắt đèn của Ngô Tất Tố, em có suy nghĩ như sau: Chị Dậu là một nàng con gái có bộ lòng yêu chồng, thương con cực đại. Nàng ta rất chi dũng cảm, không sợ roi vọt. Chẳng hạn, khi thấy chồng bị đánh đập, nàng hùng dũng chưởng lại bằng mấy cú ca-ra-tê hết sức đẹp mắt..."

Đề 8: Trong bài Bình Ngô Đại cáo của Nguyễn Trãi, đoạn thơ nào đã nói lên sức mạnh và khí thế dũng mãnh của quân ta trong cuộc kháng chiến?

Bài làm:

Đoạn thơ sau nói lên sức mạnh và khí thế dũng mãnh của cha ông ta: "Đánh 1 trận giặc không kinh ngạc, Đánh 2 trận tan tác quân ta" !!!

Đề 9: Anh chị hãy phân tích hình ảnh người lính VN qua thơ ca kháng chiến chống Mỹ (điển hình như bài thơ Dáng đứng Việt Nam của Lê Anh Xuân)

Bài làm:

"... người lính của Lê Anh Xuân là một nét đẹp trong muôn vàn cái đẹp của người lính. Tuy đã gục ngã, nhưng anh cố bò mà ngồi dậy... Anh ngã xuống đường băng Tân Sơn Nhất, Anh xỉu rồi anh giải phóng quân ơi, Nhưng anh gượng ngồi trên xác trực thăng và chết đứng trong khi đang đứng bắn"

Bài làm:

"...Trên đường băng Tân Sơn Nhất, 1 anh giải phóng tự nhiên nằm đó. Một chị đi ngang thấy anh tự nhien nằm nên lại rờ vào mình anh và lắc lắc mấy cái, chị thấy anh nằm im nên nghĩ anh đã chết... Anh giải phóng quân mất đi trong mình không có 1 thứ giấy tờ, một tấm ảnh nào, kể cả giấy chứng minh nhân dân cũng không có..."

Đề 10: "Em hãy cho biết ý nghĩa của câu thơ "Bàn tay ta làm nên tất cả, có sức người sỏi đá cũng thành cơm".

Bài làm:

"Theo em nghĩ thì nếu hiểu suông thì câu này rất tối ưu là vô nghĩa vì sỏi đá thì khó có thể biến thành cơm được trừ phi các nhà khoa học VN đã chế tạo ra một chất hóa học nào mà có thể biến được sỏi và đá thành thực phẩm. Còn nếu đi sâu vào ý nghĩa của câu thơ này, chúng ta phải thấy ngay là đây không phải là những sỏi đá bình thường mà theo em nghĩ thì tác giả muốn đề cập tới các mỏ đá quí của đất nước ta. Vì chỉ có đào mỏ lấy đá quí thì mới có giá trị và có thể bán để mua cơm ăn mà thôi. Và chẳng những đào được đá quý có cơm ăn mà còn dư tiền mua mấy trăm gram thịt xào lên làm món mặn và có một tô canh nóng hổi nữa."

Đề 11: Hãy tả chiếc bồ nhà em.

Bài làm:

- Nhà em ít thóc nên không có bồ. Thóc nhà em đựng ở thúng, cót. Tuy nhiên, em có nghe bác Thạch, bạn bố em nói, bố em có bồ, nhưng không mang về nhà. Em có gặng hỏi, bố em chỉ nói: Con còn bé quá, sau này sẽ biết. Em cứ nghĩ: Bồ đựng thóc thì sao lại để nơi khác. Bác Thạch có nói, bồ của bố em dễ thương lắm, đáng yêu lắm. Bác ý bảo bồ của bố em dài, chân cao, miệng nhỏ, trông cũng nhỏ nhắn. Và thế là em hiểu, bố em có thóc, và ông ta để riêng một chỗ. Tuy nhiên em mong bồ của bố em phải to cơ, mà bố phải mang bồ về nhà cơ. Nhưng tại sao khi nói ý muốn này cho mẹ em, thì mẹ em nói, nếu bố em mang bồ về nhà, mẹ em sẽ chọc tiết. Em chẳng hiểu gì cả. Chả nhẽ bồ thóc lại là một loại động vật à? Em rất muốn nhìn thấy bồ. Và khi đó em sẽ tả chiếc bồ thật hay, thật xúc tích. Được rồi, nếu không, em sẽ gom tiền, tự kiếm bồ cho mình. Và có lẽ phải thế cô ạ!!!

Giới tính thứ tư

Xã hội ngày càng phát triển thì càng gặp nhiều trường hợp quái lạ. Ngày xưa.. nghe đến giới tính thứ 3 là đã thấy lạ rồi. Không phải mình phân biệt gì nhưng nhiều lúc bắt gặp những người thuộc thế giới thứ 3 cứ ẽo à, ẽo ọt trước mắt thấy ngứa mắt đâm ra ghét. Dù thuộc giới tính nào đi chăng nữa cũng phải đàng hoàng 1 chút. Đi lòng vòng trên Internet lại bắt gặp thông tin về giới tính thứ 4. Quái! Post gấp.
=====
Từ những năm 1940, tiến sĩ Alfred Kinsey, người sáng lập Viện nghiên cứu giới tính, tình dục và sinh sản ở Đại học Indiana, Mỹ, đã có nhiều nghiên cứu về giới tính thứ tư. Đó là những người vô tính hoặc là người có tư tưởng chống lại quan hệ tình dục

Nhiều cuộc khảo sát về giới tính đã có cùng một kết luận chung: Gần 1% dân số thuộc về giới tính thứ tư này.

Thế nhưng, thời gian gần đây, khi những người đồng tính lên tiếng về bản năng giới tính của mình, những người vô tính mới chính thức xuất đầu lộ diện.

Còn được biết đến dưới cái tên những người không biết “yêu”, người thuộc thế giới này có thể được chia ra làm hai loại: Không yêu vì chính bản thân họ chưa từng có những khát khao và những người chọn sống mà không cần quan hệ thể xác. Họ chưa bao giờ có khao khát trước chuyện thể xác. Đặc biệt, họ không cho rằng đó là một vấn đề đáng quan tâm.

Thoạt đầu, nhìn vào biểu hiện bên ngoài, các bác sĩ tâm lý dễ lầm tưởng người vô tính với người mắc chứng lãnh cảm bệnh lý vì cả hai đều có nguyên nhân từ vấn đề sinh lý tự nhiên.

Tuy nhiên, sự khác biệt giữa họ là người vô tính hoàn toàn không có nhu cầu thay đổi điều này. Họ không có những rối loạn về sinh lý như người bị lãnh cảm.

Họ không bao giờ có cảm giác bị quyến rũ bởi vẻ bề ngoài của người khác, cũng không có những khao khát tiềm tàng bên trong.

Có người từng nói đùa rằng người vô tính không bao giờ sợ “sét” đánh vì họ chẳng bao giờ gặp tiếng sét ái tình cả.

Trong một nghiên cứu mới đây của viện Kinsey, một người phụ nữ tiết lộ rằng: “ Tôi đã thử bằng cách tự làm mình sung sướng nhưng không có cảm giác gì”.

Một người đàn ông tự nhận mình là người vô tính cho biết:” Khi thấy mình không có khao khát tình dục với phụ nữ, tôi nghĩ mình bị đồng tính. Sau đó, tôi lại phát hiện ra rằng mình cũng không có cảm xúc với những người đồng giới. Đơn giản, tôi chẳng thấy điều đó hứng thú. Dù vậy, tôi chẳng thấy mình bất bình thường”.

Nhiều người sẽ thắc mắc liệu người vô tính có mối quan hệ thân mật với người khác giới hay không. Câu trả lời là “có”.

Những người vô tính cũng có nhu cầu về mặt tâm lý như người khác. Tuy nhiên, các mối quan hệ của họ chỉ là sự giao tiếp, chia sẻ, giúp đỡ nhau trong cuộc sống. Mối quan hệ đó như một tình bạn thân thiết được gắn kết một cách đặc biệt.

David Jay, 28 tuổi, ở thành phố St.Louis, Mỹ, cho biết: “Tôi từng thử âu yếm bạn gái và phát hiện ra nó chẳng khác gì khi tôi ôm cha mình. Khi gần nhau, tôi chẳng thấy có ý nghĩa gì dù “nó” cũng như của những người khác”.

“Tôi và bạn gái vẫn duy trì mối quan hệ những chúng tôi đã loại bỏ yếu tố tình dục ra ngoài. Điều đó khiến cả hai thoải mái, vui vẻ hơn”.

Jay chính là người sáng lập ra diễn đàn AVEN (Asexual Visibility and Education Network), nơi gặp gỡ và giao lưu của những người vô tính trên thế giới. Diễn đàn hiện có gần 25.000 thành viên từ khắp mọi quốc gia.

Theo quan điểm của Jay và các thành viên của AVEN, một số người bị lãnh cảm thực ra là người vô tính. Họ bị xã hội mặc định là có bệnh, do đó, họ không dám bộc lộ việc bản thân mình hoàn toàn không có khao khát giới tính.

Theo bách khoa về các loại bệnh tâm thần (Diagnostic and Statistical Manual of Mental Disorders), để được coi là người lãnh cảm, người đó phải căng thẳng, bất an với một việc gì đó.

Nếu một người không có nhu cầu tình dục và không thấy chuyện đó là bất thường, họ hoàn toàn bình thường.

Ngược lại, một người không có khả năng sinh lý, nhưng tâm thức lại bị ám ảnh bởi chuyện gối chăn, nghĩa là cơ thể và suy nghĩ không đồng điệu, người đó có bệnh.

Người vô tính chọn lựa một cách có ý thức về cuộc sống không có chuyện quan hệ nam nữ của mình. Họ từ chối việc “chung đụng” với người khác. Họ sống và quan tâm tới nhu cầu của cá nhân hơn là cố gắng hết sức để làm hài lòng “nửa kia” của mình.

Ngoài những người chưa từng có kinh nghiệm thực tế trong quan hệ phòng the, người thuộc giới tính thứ tư còn dung nạp cả những người từng có cuộc sống riêng tư phóng khoáng, nhưng đã chán ngán và muốn thoát ra khỏi kiểu sống cũ.

Do đó, người vô tính không phải là những người bất lực. Họ hoàn toàn có “khả năng”, chỉ có điều họ không muốn dùng đến nó.

Vấn đề lãnh cảm và vô tính ở con người vẫn còn là một đề tài khá mới mẻ với giới khoa học. Ngay cả những nhà nghiên cứu chuyên về giới tính cũng chưa thực sự hiểu hết về lĩnh vực này.

Như đã nói ở trên, giới tính thứ tư không chỉ bao gồm người vô tính mà còn có những người chống lại tình dục.

Khảo sát cho thấy có hai kiểu chống lại tình dục. Một là những người quá yêu bản thân và hai là người chống tình dục theo phong trào. Những người này thuộc dạng tham gia một cách tự nguyện.

Người mắc chứng quá yêu bản thân thường cho rằng không ai xứng đáng được chạm vào cơ thể của mình. Họ luôn cấm đoán hoặc lẩn tránh người yêu, bạn đời trong việc quan hệ thể xác.

Với họ, quan hệ thể xác làm mất đi vẻ đẹp cơ thể. Một số người yêu quý bản thân đến mức thích tự chụp ảnh khoả thân để ngắm nghía và “tự sướng” với chính mình.

Khác với những trường hợp trên, người chống tình dục theo phong trào thường là những nhóm, hội tôn giáo. Họ tin rằng tình dục sẽ khiến các mối quan hệ xã hội không lành mạnh.

Đây là những người có nhu cầu giới tính bình thường và có đầy đủ khả năng sinh hoạt như bao người khác, nhưng họ chọn việc sống mà không có tình dục như một triết lý của bản thân.

Các phong trào chống tình dục thường dựa trên quan điểm đạo đức. Có người cho rằng mối quan hệ đi kèm với tình dục sẽ trở nên rối rắm khi sự cuốn hút giới tính giữa hai người chuyển hướng đến một nhóm người thứ ba, dẫn đến việc mất niềm tin vào con người.

Có người cho rằng tình dục là một trở ngại lớn cho việc phát triển về mặt tâm hồn.

Bên cạnh đó, lại có quan điểm cho rằng quan hệ tình dục làm phát tán virus gây bệnh lây nhiễm qua đường tình dục và khiến con người bộc lộ bản năng động vật.

Quan điểm khác cho rằng tình dục làm tăng dân số thế giới, do đó ảnh hưởng đến môi trường sinh thái và dẫn đến sự diệt vong.

Với tư tưởng chống lại tình dục, những người này thường chọn sống đơn độc hoặc sống với người có cùng quan điểm.

Ta có thể xem họ như những người dẫn đầu các phong trào xã hội, nhưng không thể xem họ bị bệnh. Phần lớn những người này có tư tưởng tôn giáo ăn sâu. Không phải tôn giáo kêu gọi họ từ bỏ quan hệ vợ chồng mà vì họ chọn sống theo quy tắc đạo đức do bản thân đặt ra.

Chấp nhận tình trạng của mình, những người vô tính lại thấy khó khăn trong việc thừa nhận với đối phương chuyện không khao khát tình dục. Tuy nhiên, khi được hiểu và chấp nhận, mối quan hệ đó vẫn có sự gắn bó không kém các mối quan hệ của người bình thường.

Mỹ Anh, 25 tuổi, một phụ nữ vô tính cho biết: “Chồng tôi không bao giờ ép tôi quan hệ. Trước khi cưới, tôi đã kể toàn bộ sự thật và anh ấy tôn trọng tôi. Chúng tôi kết hôn, sống với nhau, vẫn ôm và hôn nhau nhưng đó chỉ là cử chỉ của những người trong gia đình chứ không xuất phát từ sự hấp dẫn giới tính”.

Mỹ Anh thật sự may mắn khi tìm được người bạn đời thông hiểu mình. Còn phần lớn trường hợp khác, người vô tính chọn cho mình một cuộc sống đơn độc để không làm ảnh hưởng đến người khác.

Cây kim trong bọc tránh sao khỏi ngày bị lòi ra, việc trò chuyện với đối phương là rất quan trọng. Đừng để đến khi cưới nhau rồi mới vỡ lẽ, việc đó sẽ làm tổn thương và lỡ dở cuộc đời của nhau.

Dù có sửng sốt khi được tin tưởng trao gửi sự thật, bạn cũng nên tôn trọng họ, đặc biệt khi đó là người thân của mình.

Theo Tiếp Thị Gia Đình

Thứ Tư, 20 tháng 8, 2008

ctfmon.exe và svchost.exe là gì?

svchost.exe là tên một tiến trình chủ (process) cho các dịch vụ hoạt động từ những thư viện liên kết động. Vào thời điểm trước đây, Microsoft đã chuyển tất cả chức năng từ dịch vụ bên trong Windows vào các tập tin .dll thay vì các tập tin .exe. Tuy nhiên, ta lại không thể kích hoạt trực tiếp lên các tập tin thư viện động (dll) để thực thi chúng, do đó tiến trình svchost.exe ra đời.

Việc bạn thấy có khá nhiều các tiến trình svchost.exe chạy cùng lúc trong phần Processes hay Services (trong Windows Vista) từ Task Manager là do có nhiều dịch vụ của Windows cùng được tải khi hệ điều hành khởi động. Nếu gộp tất cả dịch vụ vào cùng một tiến trình svchost.exe thì khi có trục trặc nhỏ xảy ra, tất cả dịch vụ sẽ bị ngưng trệ dẫn đến việc hệ điều hành ngưng hoạt động. Đây là lý do chính của việc tách các dịch vụ ra thành các phần khác nhau và hoạt động dưới một tiến trình svchost.exe.

Để tắt các dịch vụ đang chạy trong hệ điều hành, bạn vào Start - Run, gõ services.msc rồi lần lượt tìm đến các dịch vụ cần khóa. Tuy nhiên, cần phải biết chắc chúng không phải là những dịch vụ hay nhóm dịch vụ chủ chốt. Cách tốt nhất là sử dụng tiện ích Process Explorer miễn phí của SysInternal trực thuộc Microsoft để nhận diện rõ ràng dịch vụ hay tiến trình qua các thông tin mà tiện ích này cung cấp.

Tương tự như svchost.exe, ctfmon.exe là tiến trình điều khiển thanh ngôn ngữ trong Microsoft Office (Office Language bar) và AUI (Alternative User Input), tạm gọi là phương thức nhập thay thế của người dùng như nhận diện giọng nói, nhận diện chữ viết tay, bàn phím dạng phím Đông Á... nếu sử dụng các phương thức trên, bạn nên để ctfmon.exe chạy thường trú trong hệ thống.

Sau đây là cách thức khóa ctfmon.exe và gỡ bỏ hoàn toàn khỏi hệ điều hành:

Gỡ bỏ "Alternative User Input" trong Office 2003 và Windows XP, ta vào Control Panel, Add/Remove Programs, nhấn chọn lên Microsoft Office 2003 - Add or Remove Features và phải đánh vào dấu chọn "Choose advanced customization of applications" trước khi click "Next" để tiếp tục.

Tìm đến phần "Office Shared Features - Alternative User Input" rồi chọn "Not Available" để ngưng sử dụng.

Ngưng sử dụng Alternative User Input

Bước kế tiếp là khóa từ trong Windows XP bằng cách vào "Control Panel - Regional and Language Options", tìm đến thẻ Languages và nhấn vào "Details" ở phần đầu tiên. Kế đến, chọn thẻ "Advanced", chọn "Turn off advanced text services", nó sẽ tắt ctfmon nhanh chóng.

Đánh dấu chọn vào "Turn off advanced text services"

Trong Windows Vista, việc khóa ctfmon có vẻ dễ dàng hơn. Bạn cũng vào Control Panel - Regional and Language Options rồi chọn "Change keyboards or other input methods". Trên thẻ "Keyboards and Languages" chọn "Change keyboards", giao diện trở lại tương tự với Windows XP, chỉ việc thực hiện gỡ bỏ những dịch vụ mở rộng đã cài trong danh sách khác với danh sách bàn phím ngôn ngữ mặc định.

Gỡ bỏ những dịch vụ mở rộng không cần thiết

Bước kế đến là loại bỏ ctfmon ra khỏi danh sách khởi động bằng cách vào Start - Run, gõ msconfig, chọn thẻ Startup trong hộp thoại "System Configuration Utility", bỏ chọn ctfmon. Nếu không thành công, ta lại loại bỏ phần đăng ký phần thư viện động (*.dll) chạy các dịch vụ nhập thay thế bằng cách thực thi hai dòng lệnh, vào Start - Run, gõ cmd. Kế đến, bạn lần lượt gõ hai dòng lệnh bên dưới:

Regsvr32.exe /u msimtf.dll

Regsvr32.exe /u msctf.dll

Khởi động lại hệ thống để hoàn tất việc khóa và gỡ bỏ ctfmon. Tuy vậy, cả ctfmon.exe và svchost.exe đều không hẳn là nguyên nhân gây ra tình trạng làm chậm hệ thống như bạn đã nêu. Có thể sau một thời gian sử dụng, Windows trở nên ì ạch do nhiều chương trình được cài vào kéo theo hàng loạt dịch vụ riêng của chúng, hoặc bạn nên thực hiện việc chống phân mảnh ổ đĩa (defrag) khoảng ba tháng/lần. Quan trọng nhất là luôn cập nhật và mở chương trình anti-virus ở chế độ thời gian thực để chống các virus, trojan giả mạo các dịch vụ của Windows và chạy thường trú khi hệ điều hành khởi động.

(Sưu tầm từ Internet)

NIIT: Mượn danh học bổng để trục lợi?

Học viện Công nghệ Thông tin NIIT: Mượn danh học bổng để trục lợi?

Một chương trình học bổng (HB) khá rầm rộ vừa được Học viện Công nghệ Thông tin NIIT công bố, đã bắt đầu cho học viên (HV) đăng ký dự tuyển từ ngày 4.8 và kết thúc vào ngày 23.9. Tuy nhiên khi phân tích sâu vào chương trình, mới thấy đây chỉ là chiêu bài của một vụ kinh doanh vớ bộn.

"Học bổng"

Chương trình HB của NIIT được công bố trong cuộc họp báo tại TPHCM, đồng thời cũng được đăng tải trên website tại địa chỉ: niit.vn. Dự kiến, chương trình sẽ cấp 2008 HB trên phạm vi cả nước, trong đó có 38 suất HB toàn phần 100% (học phí từ 2.100-3.000USD/suất tuỳ TS trúng tuyển học chương trình nào), 157 suất HB 40%, 234 suất HB 20% và còn lại (1.579 suất) là HB 10%. Dựa vào kết quả thi tuyển (năng khiếu, Anh văn và phỏng vấn sau đó), NIIT sẽ ấn định mức HB cho HV.

"Thắp lửa khát vọng IT với 2008 HB đào tạo chuyên viên CNTT quốc tế", "với mục tiêu khuyến khích mọi cá nhân, và đặc biệt là các bạn vừa tốt nghiệp tú tài 2008 và các bạn sinh viên"... Đó là những lời quảng cáo rất kêu từ NIIT.

Ai hỗ trợ ai?

Nếu chỉ đọc qua những con số rất dễ bị choáng ngợp. Theo thông tin từ Trung tâm NIIT Nhà Rồng (TPHCM), mức học phí khoá 2 năm (chuyên viên) là 2.140USD, khoá 3 năm 3.000USD. Dự kiến tổng giá trị HB của NIIT hỗ trợ gồm: 38 suất HB toàn phần trị giá (tối đa) 114.000USD; 157 suất HB 40% trị giá 134.392USD; 234 suất HB 20% trị giá 100.152USD; 1.579 suất HB 10% trị giá 337.906USD.

Tổng cộng, NIIT sẽ "chi ra" khoảng 686.450USD (11,6 tỉ đồng, nếu tính tỉ giá 1USD "ăn" 17.000 đồng). Trên thực tế, NIIT đưa ra ràng buộc HV phải đóng tiền một lần và đóng tiền trong vòng bảy ngày mới được nhận các mức HB từ 10%-40%. Điều kiện này đã làm thay đổi bản chất của chương trình HB, biến nó từ chương trình mang tính hỗ trợ, xã hội trở thành chương trình mang tính mưu lợi để kinh doanh.

Cụ thể, nếu các HV phải đóng tiền một lần từ đầu cho cả khoá (giả thiết khoá hai năm), thì tổng số tiền phải đóng từ những HV được hưởng HB là 3.643.350USD (từ mức HB 40% là 201.588USD, từ mức 20% là 400.608USD, từ mức 10% là 3.041.154USD), quy ra tiền Việt gần 62 tỉ đồng (tính theo tỉ giá 1USD ăn 17.000 đồng). Số tiền trên nếu gửi tiết kiệm kỳ hạn hai năm, lãi suất 15%/năm (biểu lãi suất Sacombank áp dụng từ ngày 30.7), thì tổng lãi thu về khoảng 18,5 tỉ đồng, trừ cho khoản "chi ra", NIIT vẫn còn bỏ túi gần 7 tỉ đồng.

"Mượn đầu heo nấu cháo"?

Với chương trình trên, một mặt NIIT mượn danh nghĩa trao HB với mục đích tốt đẹp để PR, làm thương hiệu; một mặt khác, NIIT đã có bài tính ngấm ngầm trục lợi. Theo một số chuyên gia trong ngành, những HV được nhận HB, có thể chêm vào những lớp chưa đủ số lượng HV (sĩ số chuẩn 20 học viên/lớp) khai giảng trong các tháng 8, 9 hoặc muộn hơn. Làm như thế, NIIT không phải mất gì thêm nhiều, mà chi phí có thể san sẻ qua cho các HV học đóng tiền gánh bớt.

Trên thực tế, HB của NIIT được cung cấp bằng chương trình đào tạo chứ không phải bằng tiền mặt, trong khi khoản thu về lại hoàn toàn là tiền mặt, như vậy NIIT bỏ "con săn sắt" để bắt... "con cá mập", lợi cả đôi bề. Hàng chục tỉ đồng thu trước NIIT không chỉ có thể gửi tiết kiệm, mà còn có thể đầu tư vào việc khác sinh lãi cao hơn.

Với cách làm trên, về thực chất NIIT không hề cấp HB cho HV với mức từ 10%-40%, mà ngược lại giống như một kiểu "mượn đầu heo nấu cháo". Điều này rõ hơn khi được biết, trường hợp HV đóng học phí từng tháng, NIIT chỉ giảm cho họ trong sáu tháng đầu, tính ra chỉ giảm lần lượt 2,5%, 5%, 10% cho cả khoá (đối với loại HB 10%, 20% và 40%). Chưa hết, sau khi HV được xét cấp HB phải nộp đặt cọc 150.000 đồng, nếu sau đó vì lý do gì HV không thể theo học thì mất luôn khoản tiền này.

Thế Lâm (Theo Laodong.com.vn)

Thứ Ba, 5 tháng 8, 2008

Thi trượt, con xin lỗi! & Những phản hồi.

Thi trượt, con xin lỗi!

Con biết những dòng tâm sự này sẽ chẳng bao giờ tìm lại được quá khứ một tháng trước, nhưng con chỉ muốn cảm ơn bố mẹ đã mang lại cho con niềm tin vào cuộc sống.

Khi đi học, mọi người thường bảo nhau rằng: “Đại học là con đường duy nhất để vào đời” nhưng bây giờ con đã hiểu đậu hay rớt đại học chỉ là một va vấp nhỏ trong cuộc đời và khi lớn lên mẹ dạy rằng còn nhiều thứ phải vấp ngã nữa: đó là thành công bị trì hoãn.

Việc thi trượt là điều con không hề mong muốn nhưng nó vẫn xảy ra như quy luật tất yếu “kẻ thắng người thua” bố mẹ ạ! Song, con không hề do dự để bước lùi mà dám đối mặt với điều ấy. Và đại học là con đường nhanh nhất để thành đạt chứ không phải con đường duy nhất phải không bố? Vì vậy con vẫn cảm ơn bố mẹ đã chia sẻ cùng con…

Bản thân con là một kẻ thất bại nhưng phải dám đối mặt với những gì xảy ra bởi nếu bây giờ ngồi tự trách mình cũng chỉ là sự yếu hèn của một học sinh trường chuyên. May mắn thay, con đã có cơ hội nhìn nhận lại khuyết điểm của mình, thấy rõ ưu điểm và tìm ra con đường đi tiếp trong cuộc sống.

Con từng mang gánh nặng trên vai của một học sinh trường chuyên, của một lớp trưởng, một người con đầu trong gia đình... nhưng mọi thứ bây giờ chỉ là phía sau. Con sẽ phải gặp bố mẹ, nói chuyện với thầy cô, bắt tay bạn bè nhưng sẽ với tư cách một thằng con trai bản lĩnh, đúng không ạ? Con biết sẽ có rất nhiều bạn cũng đang trong tâm trạng này nhưng các bạn hãy nghĩ rằng mọi thứ đã xảy ra và điều cần làm lúc này là dũng cảm đứng dậy bắt đầu lại.

Hãy bắt đầu mọi thứ với bố mẹ rằng: “Con xin lỗi... nhưng con sẽ làm được!”.

HUỲNH LƯU ĐỨC TOÀN (THPT chuyên Lê Quý Đôn)

==

Thi trượt - nhưng không thất bại...

Bên cạnh những thí sinh đạt điểm cao trong kỳ thi tuyển sinh đại học (ĐH) vừa qua, còn rất nhiều bạn trẻ khác chung hoàn cảnh với Đức Toàn: dù rất nỗ lực nhưng chưa chạm ngõ được cánh cổng ĐH! Song, như bạn Đức Toàn đã chia sẻ: mọi thứ đã xảy ra và điều cần làm lúc này là dũng cảm đứng dậy bắt đầu lại.

Suy nghĩ ấy đã nhận được hơn 100 email gửi về cho Tuổi Trẻ Online, chúng tôi xin trích đăng cũng như một sự chia sẻ với bạn Đức Toàn và nhiều thí sinh khác cho một khởi đầu mới...

"Con sẽ không trở thành một kẻ thất bại"!

* Mình rất hiểu và thông cảm, dù hiện giờ mình chưa biết điểm chuẩn trường mà mình đăng ký nhưng mình biết chắc mình đã trượt. Một tâm trạng không thể nào tả được, dường như mọi ước mơ, mọi dự định cho tương lai đều sụp đổ.

Đối với bố mẹ mình cũng thế, bố từng nói: "Con là người luôn làm cho bố hãnh diện" vì suốt các năm học trung học cơ sở và phổ thông chưa bao giờ con lọt khỏi top 3 của lớp, nhưng có lẽ lần này bố mẹ thất vọng lắm, phải không ạ? Con biết rất rõ điều đó mặc dù bố mẹ không nói gì về kết quả của con. Điều đó làm con tự thắc mắc với chính mình rằng phải chăng mình đã mang quá nhiều tội lỗi?

Gia đình mình không khá giả gì nhưng bố mẹ chưa từng để con thiếu thốn trong học tập và sinh hoạt, vậy mà giờ con đã làm bố mẹ thất vọng! Con thật là người có lỗi phải không? Thế rồi sau những ngày con lầm lì không nói gì như kiểu tự dằn vặt chính mình, bố cũng đã lên tiếng: "Con cứ yên tâm, năm nay trượt năm sau thi lại không có gì phải lo, đừng nản chí là được. Học tài thi phận mà con, làm hết sức mình và quyết tâm là được!".

Lời của bố mãi in sâu, thà rằng bố mẹ hãy la mắng thì có lẽ con sẽ cảm thấy nhẹ nhàng hơn. Nhưng thật sự những lời nói đó đã làm con thức tỉnh "đứa con thất bại" đang lạc lối. Con cảm ơn bố mẹ nhiều lắm, chính bố mẹ là niềm an ủi và chỗ dựa tinh thần lớn nhất cho con.

Con xin lỗi và con hứa chắc rằng mình sẽ cố gắng để không trở thành "một kẻ thất bại" để bố mẹ yên lòng! hansonboyv@

Thành công không chỉ là đậu ĐH

* Mình rất hiểu với nỗi khổ tâm của bạn hiện giờ, gánh nặng của bạn đúng là không nhỏ: một học sinh trường chuyên, một lớp trưởng, một đứa con đầu trong gia đình, một người anh phải làm gương cho những đứa em sau... Nhưng bạn hiểu được ĐH không phải là con đương duy nhất thì mình chúc mừng bạn. Có nhiều người rớt ĐH rồi có nhiều việc làm rất đáng trách.

Mình nghĩ bạn nên luyện lại để thi lại ĐH năm sau, tuy ĐH không phải là con đường duy nhất nhưng dù sao cũng là con đường dễ thành công nhất. Mặt khác, ba mẹ bạn sẽ vơi đi phần nào nỗi buồn khi con mình rớt ĐH.

Chúc bạn có lựa chọn đúng!

Trungthuong_bk2006@

* ĐH không phải là con đường duy nhất dẫn đến thành công, ĐH chỉ là con đường ngắn nhất để thành công. Phía trước vẫn còn rất nhiều con đường, chắc gì khi bạn đậu ĐH mới có thành công? Nếu ai nói thế thì người đó đã sai. Thành công không phải do đậu ĐH, mà là do chính bản thân chúng ta tạo ra.

Người xưa có câu: "Thất bại là mẹ thành công". Tôi cũng là một trong số những thí sinh dự thi ĐH&CĐ năm 2008. Tuy tôi không đậu nhưng tôi sẽ phải nỗ lực hơn nữa vì ước mơ vẫn còn đó. Và phần thưởng dành cho những ai luôn nỗ lực đó là sự thành công.

Ở đời còn rất nhiều sự va chạm, rớt ĐH cũng là một phần trong đó. Đây cũng là một cơ hội để chúng ta rèn luyện sự chịu đựng của mình, vì còn có rất nhiều chuyện mà nó đòi hỏi chúng ta phải có một sự chịu đựng hơn thế nữa.

Đúng là rớt ĐH sẽ làm cho cha mẹ buồn, cảm thấy hổ thẹn với bè bạn nhưng chúng ta phải can đảm chấp nhận sự thật, có thế ta mới được thành công. Và thành công ở đây chính là sự khâm phục của mọi người. Trondoibenem99920062000@

* Hiện tôi là sinh viên của một trường ĐH, cũng từng thi ĐH và cũng từng trượt ĐH. Một anh chàng mà thành tích học tập khiến mọi người phải noi gương, thế mà chẳng thi đậu nổi ĐH. Những gì bao năm gặt hái được thành ra công cốc. Nỗi buồn không chỉ riêng tôi, mà cả gia đình họ hàng, thầy cô, bạn bè... Mọi thứ trở nên xa vời, chán nản, mọi cảm giác tồi tệ nhất luôn tràn ngập trong tôi.

Buồn chán đôi lúc tôi thấy mọi thứ tối tăm, cay đắng trong những lời nói của cha, ánh mắt buồn của mẹ. Đôi lúc tôi không còn biết mình phải làm gì nữa. Tôi cảm thấy mình thật có lỗi với tất cả mọi người và mình là gánh nặng cho cuộc sống của họ. Tôi đã như thế đó. Nhưng rồi cho dù thế nào đi nữa thì cuộc sống vẫn phải tiếp tục. Đã đến lúc tôi phải đối diện với những sự thật cay đắng đó và trong cuộc sống còn hơn thế nữa. Đã đến lúc mình phải lựa chọn con đường cho bản thân. Dừng lại hay là ngẩng cao đầu bước tiếp.

Và tôi đã không lùi bước, không bỏ cuộc. Vì những ước mơ mình đã dám ước mơ, để lấy ý chí và nghị lực vươn lên, vượt qua những thử thách của cuộc sống. Và vì cơ hội không chỉ có một lần nếu mình không bỏ cuộc. Hôm nay tôi đã là một sinh viên, có cơ hội tiếp bước ước mơ của mình. Và hôm nay nhìn lại những ngày tháng đã qua, tôi mới hiểu rõ hơn câu nói "cuộc sống không có gì là không thể", điều quan trọng là chính bản thân dám chấp nhận những thất bại, dám đối diện với chính mình và dám ước mơ...

Xin_loi12@

* Mình rất hiểu bạn vì mình cũng đang trong hoàn cảnh như bạn. Đã từng là một cô học trò giỏi nhất lớp, học trong một lớp chuyên của trường và giờ đây kết quả mình nhận được là rớt đại học và mình vô cùng thất vọng. Mình đã khóc rất nhiều vì mình chính là hi vọng của gia đình, vậy mà...

Nhưng sau thời gian nghĩ rằng mình sẽ không thể đối mặt với điều đó, giờ thì mình cảm thấy đã ổn hơn. Mình đã hiểu rằng không phải ai cũng thành công ngay khi bước vào đời và rớt đại học không phải là kết thúc mọi chuyện.

Mình sẽ vào trường đại học chắc chắn là vậy bởi vì còn một năm nữa để mình thực hiện ước mơ đó. Và cũng sẽ có những con đường khác để thành công không chỉ riêng cánh cửa đại học. chanhngot.lovely@

Đối mặt là dũng cảm

* Chào bạn. Bạn thật dũng cảm khi đối mặt với mọi người nhất là những người dành cho bạn tình cảm và lòng tin nhiều nhất. Tôi cũng là một người đang rơi vào hoàn cảnh như bạn, mọi người đã rất hi vọng vào tôi một lớp phó luôn đứng đầu lớp về kết quả học tập; vậy mà một kỳ thi làm cho tôi mất tất cả. Điều đó làm tôi buồn chán và không dám đối mặt với mọi người, nhưng khi đọc bài viết của bạn tôi tự đặt ra câu hỏi: "Tại sao mình không thể làm được như bạn".

Câu hỏi đó cứ quanh quẩn trong đầu tôi và tôi thấy mình thật là hèn nhát. Một ý nghĩ đối mặt với mọi người đã được xây dựng trong đầu tôi nhờ có bài viết của bạn. Tôi rất cảm ơn bạn nhờ có bài viết này mà tôi thấy hi vọng hơn vào cuộc sống. Tôi tin và mong rằng bạn sẽ là người thành công trong cuộc sống. anhsangbienxanh_68@

* Con trai, đọc những dòng tâm huyết của con, cô thấy lòng mình nhẹ nhõm và mong rằng con của cô cũng nhận ra được điều như con đang nghĩ. Nếu đậu được đại học thì tốt quá, vì như con nói đó là con đường ngắn nhất để mình đi tới, nhưng đó chưa phải là đỉnh điểm của cuộc đời, bởi vì sẽ còn những chặng tiếp theo với muôn vàn khó khăn và thử thách.

Cuộc đời là sự chiến đấu không ngừng, có thể mỗi người có những điểm xuất phát khác nhau và có những cơ hội khác nhau, nhưng để đạt được mục đích thì ai cũng phải nỗ lực không ngừng, nhưng cơ bản là luôn luôn phải giữ vững lòng tin và niềm tin.

Con trai, không đậu đại học thì có sao đâu. Còn nhiều con đường trước mặt con đó, hãy tự tin chọn đi và thực hiện bằng cả quyết tâm. Ba mẹ, thầy cô, bạn bè và cô tin rằng con sẽ vững vàng, trưởng thành lên sau lần vấp ngã này, nhưng nhớ nhé đừng để thất bại lặp lại nhé con trai.

Một bạn đọc

* Mình thật sự rất thông cảm với bạn, bởi vì mình cũng như bạn, cũng là đứa con ba mẹ đặt niềm tin rất lớn; vậy mà mình đã làm ba mẹ thất vọng về mình. Thật sự mình không biết đối mặt với nó như thế nào nhưng khi đọc xong những dòng bạn viết mình đã biết phải đối mặt như thế nào rồi!

Thật sự cảm ơn bạn! NGUYỄN THỊ NGUYỆT

===

Lối đi ngay dưới chân mình

Vào đại học là ước mơ của hầu hết bạn trẻ, nhưng vì thế nó trở thành áp lực, nỗi ám ảnh của không ít bạn trẻ khi ước mơ ấy không thể thành hiện thực trong kỳ tuyển sinh năm 2008.

Nhưng sau những chia sẻ của bạn Huỳnh Lưu Đức Toàn trong bài Thi trượt, con xin lỗi có thể nhiều bạn đã nhận ra "đây chỉ mới là cú vấp ngã nhỏ trong cuộc đời và quan trọng là lối đi ngay dưới chân mình"...

"Con sẽ không thất bại lần nữa!"

* Buồn lắm! Khi biết rớt đại học mình không còn tâm trí nào để nghĩ đến tương lai cả, suốt ngày mình cứ vùi đầu vào chơi game, ăn, ngủ, xem phim. Đó là tất cả những nguyên nhân dẫn đến thi rớt đại học nhưng giờ là cái để mình quên đi hiện thực đau buồn này.

Dường như mình đã buông xuôi tất cả, không nghĩ đến nộp NV2, không muốn học nữa. Đọc bài của bạn Đức Toàn xong mình thấy sao mình ngốc nghếch và yếu hèn quá. Mình thật có lỗi với bố mẹ và chị của mình quá!

Mẹ ơi! Con sẽ cố gắng vượt lên, sẽ thực hiện được lời hứa với mẹ mặc dù đời còn nhiều vấp ngã to lớn hơn cú vấp ngã này. Hãy tha lỗi cho con mẹ nhé!

NGUYỄN QUỐC ANH

* Dù biết trước con không thể bước vào cánh cửa ngôi trường đại học mà con hằng mơ ước nhưng con vẫn hi vọng mẹ à. Con hi vọng dù niềm tin ấy nhỏ nhoi đến mức nào.

Nhìn gương mặt đã thấm đẫm những sóng gió của cuộc đời, nhìn nghị lực phi thường của mẹ mà con vươn lên, con càng nuôi quyết tâm. Gia đình mình không hạnh phúc như những gia đình khác, mẹ đã một mình dạy dỗ con. Để có thể lo cho tương lai của con, mẹ không quản mệt nhọc, ban ngày đi làm, buổi tối đến giảng đường. Và sự cố gắng của mẹ làm con luôn tự hứa với chính con rằng con sẽ thành công.

Trong suốt thời gian học cấp I, cấp II và cấp III con chưa bao giờ làm mẹ thất vọng, con là học sinh giỏi suốt 12 năm. Mẹ từng nói mẹ rất hạnh phúc khi con luôn là niềm tự hào của mẹ.

Nhưng mẹ ơi bây giờ chính con đã làm mẹ thất vọng, con đã không thành công với ngôi trường con mơ ước. Có lúc con khóc và thấy mọi thứ chấm hết, nhưng mẹ đã không giận con .

Con nhớ như in đêm mẹ ôm con vào lòng mà nói: Mẹ không buồn vì con thi trượt nhưng mẹ buồn vì con đã không có nghị lực để vượt qua mọi chuyện. Đại học không phải là con đường cuối cùng con à, có lẽ con không mở được con đường đó nhưng không phải mọi thứ đã chấm hết. Hãy tự đứng dậy khi con vấp ngã!

Cảm ơn mẹ, cảm ơn vì con có mẹ. Bây giờ con đã có niềm tin để quyết tâm thi lại lần nữa. Mẹ hãy tin, con không làm mẹ thất vọng đâu. Con mong muốn mẹ hãy luôn tự hào và hạnh phúc vì con như chính con luôn tự hào và may mắn khi có mẹ.

Đây là những lời yêu thương và cảm ơn chân thành con gửi đến mẹ. Con yêu mẹ. Và mong muốn rằng những phụ huynh có con thi trượt trong kỳ thi năm nay sẽ động viên, an ủi và luôn tự hào rằng con mình có thể đứng dậy và thành công!

ANH TÚ

* Sau khi đọc xong những dòng tâm sự đầy dũng cảm của bạn Đức Toàn, mình thật sự cảm phục bạn vì lẽ mình cũng là một trong những người thất bại trong kỳ thi ĐH-CĐ 2008. Từ khi biết điểm thi, lúc nào mình cũng có cảm giác có lỗi với ba mẹ, có lỗi với những người từng hi vọng vào mình và cũng vô cùng xấu hổ với bạn bè.

Nhưng từ khi đọc được những dòng tâm sự của bạn, mình như có một niềm hi vọng, một sự tự tin mới. Thiết nghĩ con đường đại học có phải là con đường duy nhất dẫn ta đến thành công hay không?

Nhưng những lúc nhìn vào đôi mắt của cha mẹ mình, mình như đọc được những trăn trở, những lo toan trong cuộc sống và giờ đây là cả nỗi thất vọng nặng nề. Dù cảm thấy thật sự có lỗi, thật sự thất vọng về bản thân nhưng lòng mình không lúc nào nguôi một hi vọng. Hi vọng thành công trong cuộc sống để có thể phụng dưỡng cha mẹ.

Cảm ơn ba mẹ đã sinh ra con, nuôi dạy con, cảm ơn bạn đã cho mình một nghị lực mới. Mình tự hứa với lòng sẽ cố gắng thật nhiều, cố gắng thật nhiều để không phụ lòng ba mẹ và để không trở thành một người thất bại một lần nữa!

theorientalloc@

Đừng tự đánh mất mình vì thử thách đầu đời...

* Tôi có đứa em gái vừa thi đại hoc và thật sự tôi cũng rất kỳ vọng vào nó. Hơn một tháng qua không ngày nào tôi không online để xem đề thi, đáp án thi, điểm thi... và kết quả cuối cùng đã không mấy khả quan.

Tôi biết hiện giờ em tôi cũng có cảm giác như các bạn. Em tôi là một học sinh khá, ôn thi rất kỹ nhưng điều nó áp lực nhất có lẽ là gia đình tôi nghèo lại đông anh em, chúng tôi đều chọn con đuờng đại học để đến thành công và chúng tôi đã làm được, chỉ còn mình nó.

Mới đây, khi biết chắc chắn kết quả thi nó ngày nào cũng buồn, cũng lo lắng, cũng tức giận... Buồn vì thấy mình kém cỏi, thấy mình thua chị kém em, tức giận vì kết quả không như mong muốn, lo lắng vì không biết điểm của mình có trên điểm sàn không, có đậu được một trường đại học hay cao đẳng nào không?...

Các bạn ạ, có thể các bạn còn trẻ chưa nếm mùi thất bại, chưa nếm trải cảm giác thi trượt... nên các bạn chưa hiểu. Đúng là con đường đại học là con đường dễ dàng nhất để đi đến thành công, nhưng nó thật sự không phải là con đường duy nhất. Tôi có vài người bạn rất thông minh, học rất giỏi nhưng khi học ở giảng đường đại học được một thời gian thì thấy không phù hợp nên đã rời giảng đường để kinh doanh, thực hiện ước mơ theo những cách khác... Cuối cùng họ đã thành công. Điều quan trọng là họ luôn cố gắng, dám nghĩ dám làm và luôn biết rằng "thất bại là mẹ thành công".

Tôi chỉ muốn nhắn nhủ đến các bạn, đến em gái tôi rằng cuộc sống có rất nhiều con đường không giống nhau và không có con đường nào mà không có chông gai, thử thách, không có ai là chưa từng thất bại. Vì thế, nếu đã không may trượt ngã trên đường thì cũng chẳng có gì đáng xấu hổ, chẳng có gì đáng phải buồn chán và tuyệt vọng.

Hãy giữ vững niềm tin và ý chí bước tiếp để gặt hái thành công và đạt được ước mơ trong một ngày không xa.

chrysopogon_tn@

Lối đi ngay dưới chân mình

* Tôi hiện là giảng viên tại các trường cao đẳng. Có những con đường vào đại học rất dễ dàng mà ít người đi theo. Bởi vì chúng ta quan niệm đại học là cái gì đó rất lớn lao, muốn đạt được nó ngay.

Bạn càng tạo áp lực lên mình bạn càng dễ nhận lấy thất bại. Không nên mất thời gian để ôn thi lại nữa. Hãy học nghề mình thích ở một trường cao đẳng hoặc trung cấp nào đó. Tôi thấy rằng các bạn nên vào học tại các trường cao đẳng rồi liên thông lên đại học sau, vừa đi làm có tiền vừa có kinh nghiệm làm việc lại vừa đi học ĐH rất thoải mái và dễ dàng: 3 năm CĐ + 1,5 năm liên thông = ĐH.

Đã có người học từ công nhân kỹ thuật (12 tháng) - trung cấp (1,5 năm) - cao đẳng (1,5 năm) - đại học (1,5 năm) - cao học (2 năm - thạc sĩ) - tiến sĩ.

Chúc các bạn thành công!

BÙI HUY KHÔI